Người trong kinh thành đều gọi ta là hãn phụ số một, nghe tên đã đủ khiến kẻ khác phải dè chừng.
Mới sang ngày thứ hai làm dâu phủ Thái phó, ta đã định mượn buổi răn dạy hạ nhân để dựng lại toàn bộ phép tắc trong nhà.
Cả đám nô bộc quỳ rạp dưới thềm, đông đến kín cả nền sảnh, ai nấy cúi đầu im phăng phắc, tựa như chỉ cần thở mạnh cũng sẽ phạm tội.
Ta đặt tay lên chén trà, còn chưa kịp quăng nó xuống để lập uy thì góc áo bỗng bị một lực rất nhẹ níu lại.
Ta cúi mắt nhìn xuống, trước mặt là một đứa bé trắng trẻo, gầy gò, đôi mắt trong veo ngước lên nhìn ta.
Nó do dự rất lâu mới khẽ hỏi:
“Vậy… từ nay con cũng có mẫu thân rồi ạ?”
Một câu nói non nớt ấy khiến trái tim ta như bị ai chạm vào nơi mềm nhất.
Ta ngồi xuống trước mặt nó, nhẹ nhàng đặt tay lên mái đầu nhỏ.
“Có.”
“Kể từ hôm nay, mẫu thân sẽ là người che chở cho con đến hết đời.”