Ngày ta bị phu quân phán xử chém đầu, bảy người phụ nữ mong ta chết nhất đều đến.
Nghĩa muội bị ta bán vào lầu xanh ôm con đứng ở phía trước đám đông; nữ y bị ta đánh gãy tay phải chống gậy gỗ; còn người thiếp bị ta ép sẩy thai tóc tai rối bời, nhổ một bãi nước bọt vào xe tù.
Giờ Ngọ gần đến, trên đài giám chém Tạ Đình Chu hỏi ta còn gì muốn nói không.
Ta nghĩ một lúc: “Con mèo trong phủ thuộc về ai?”
Hắn cúi mắt, không nhìn ta.
“Đêm qua nó chạy mất rồi.”
Ta liền yên tâm.