Ta là một Quý phi độc ác, vào thời điểm mấu chốt đang đánh giết đỏ mắt để tranh giành ngôi Hậu thì lại bất ngờ mang thai một nữ nhi.
Ta bỗng rưng rưng nước mắt, dẹp mẹ nó chuyện tranh sủng đi thôi.
Đột nhiên, ta cảm thấy cuộc đời lại có thêm một niềm hy vọng mới.
Trong thoáng chốc, ngay cả góc nhìn của ta đối với thế gian này cũng thay đổi.
Ta không còn nửa đường chặn bắt Hoàng đế khi hắn ta lật thẻ bài thị tẩm Lý Quý phi nữa, mà trực tiếp đến ngồi xổm ngay đầu giường của nàng ta.
Khi nàng ta giật mình tỉnh giấc, ta liền an ủi: "Đừng sợ, nghe nói trong thời gian mang thai càng ngắm nhìn nhiều mỹ nhân thì đứa trẻ sinh ra càng xinh đẹp. Trong hậu cung này ngơi là người có dung mạo xuất chúng nhất, ta hy vọng nữ nhi của ta có thể giống ngươi."
Nàng ta hét lên: "Nữ nhi của ngươi giống ta để làm cái gì?!"
Ta tặc lưỡi một tiếng: "Tiểu di của đứa nhỏ à, đừng nhỏ mọn như thế, vẻ đẹp của ngươi chính là niềm tự hào của ta."
Về sau, để nữ nhi bảo bối của mình có thể thích nghi tốt hơn với cuộc sống sau khi chào đời, ta đi khắp hậu cung, mang hơi ấm sưởi ấm cho mọi người, chỉ vì muốn cho con một tương lai tốt đẹp.
Ngay cả Thái hậu vốn luôn trốn trong Thanh Tâm đường lần chuỗi hạt niệm Phật cũng bị ta lôi ra ngoài: "Đừng tụng kinh nữa, người sắp được làm tổ mẫu rồi!"
Trời cao ơi, ta sắp được làm mẹ rồi.