Phò mã của ta là người vô cùng ôn nhu. Chàng dịu dàng đến mức ngay cả khi nha hoàn thân cận của ta bò lên giường, chàng cũng chẳng nỡ trách phạt nửa lời. Thậm chí thấy nàng ta không mặc quần áo, sợ nàng ta cảm lạnh, chàng còn ôm ấp người ta suốt cả đêm.
Đối với ta, chàng cũng chu đáo như vậy. Biết ta sợ đau, đêm động phòng hoa chúc chàng không nỡ chạm vào ta, chỉ mặc nguyên xiêm y nằm ngủ bên cạnh.
Một nam tử thâm tình, chu toàn như thế quả là cực phẩm trên đời. Phụ hoàng nếu không có đôi mắt tinh tường, sao có thể chọn được chàng giữa biển người mênh mông cơ chứ? Gả cho chàng, thật là phúc phận ba đời ta tu luyện mới có được.
“Phò mã, trên cổ chàng sao lại có nhiêug vết đỏ thế kia, bị muỗi đốt chăng?”
Ta đảo mắt một vòng quanh phòng, bắt đầu trách mắng đám hạ nhân đang quỳ gối run rẩy thành hàng dưới đất: “Nhìn lại các ngươi xem, hầu hạ kiểu gì thế này? Thật đáng phạt!”
Phò mã vội vàng lên tiếng biện bạch cho bọn họ: “Không phải đâu, Công chúa…”
Ta biết chàng lòng dạ lương thiện, không nỡ thấy kẻ dưới bị quở trách. Nhưng cứ mãi như vậy sao được? Chính vì chàng quá mềm lòng nên đám nô tỳ này mới ngày càng lơ là, sinh hư.
“Phò mã không cần nói đỡ cho bọn họ. Đám hạ nhân này không biết cách hầu hạ chủ tử, cũng đến lúc phải dạy dỗ lại rồi.”