Cha ta vì muốn lười biếng nên ba ngày một trận bệnh nhẹ, năm ngày một trận bệnh nặng.
Nào là đau đầu, đau chân, đau lưng. Thật sự không nghĩ ra được bệnh gì nữa thì bảo mình vô cớ thấy lòng quạnh quẽ.
Còn ta thì trò giỏi hơn thầy.
Để trốn việc xem mắt, ta đã nằm liệt trên giường suốt ba tháng.
Hoàng thượng nghe chuyện liền khen đúng là trời sinh một đôi, bèn ban hôn ta cho Tĩnh Vương, người cũng đã bệnh liệt giường nhiều ngày, để xung hỷ.
Đêm tân hôn, hai kẻ bệnh tật cùng nằm trên giường, chẳng ai chịu động đậy trước.
Nửa đêm, ngoài cửa sổ bỗng có một thích khách bay vào.
Ta lập tức bật người như cá lật mà ngồi dậy, lộn một vòng xuống giường.
Cùng lúc ấy, Tĩnh Vương rút kiếm, ghim thẳng thích khách lên tường.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tĩnh Vương hỏi:
“Vương phi chẳng phải bị liệt sao?”
Ta hỏi ngược lại:
“Vương gia chẳng phải sắp chết rồi sao?”