Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Bạn thân của tôi luôn nói nhầm những điều cơ bản. Ví dụ như đã hẹn thứ Bảy đi chơi, đợi tôi đến nơi, cô ta mới gọi điện bảo là Chủ nhật. Hay như đã hẹn đến một nhà hàng nào đó, cô ta luôn nhớ sai tên, khiến tôi phải tìm kiếm suốt mấy tiếng đồng hồ. Tôi đã khóc không biết bao nhiêu lần, hồi đầu bạn trai tôi luôn mắng cô ta. Chẳng biết từ khi nào, anh ta lại bắt đầu bảo vệ cô ta, còn khuyên tôi nên nhẫn nhịn. Gần đến ngày nhập học đại học, cô bạn thân đề nghị đi du lịch. Thế nhưng vừa xuống máy bay, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã bay đến Hà Nam, còn cô bạn thân và bạn trai tôi lại bay đến Hà Lan. Cô bạn thân liên tục xin lỗi trong điện thoại: "Xin lỗi cậu nhé Dao Dao! Tất cả là tại Tưởng Thuật cứ gây rối, làm mình cũng rối hết cả lên." "Là ai tự mình lơ đễnh, đến lời nói cũng chẳng rõ ràng thế hả?" Giọng Tưởng Thuật vang lên bên cạnh cô ta, mang theo sự bất lực và nuông chiều. "Dao Dao, cậu cứ ở lại Hà Nam chơi đi. Uyển Uyển lúc nào cũng nói nhầm, cậu biết mà. Vậy đi, mọi chi phí cậu cứ dùng thẻ phụ của tôi, coi như là bồi thường cho cậu." Tôi đứng ở cổng sân bay xa lạ, nghe những tiếng cười đùa ở đầu dây bên kia, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Tôi sẽ không bao giờ đồng hành cùng họ trong cái trò chơi cuộc đời đầy rẫy sai lầm này nữa.
Nửa đêm, ảnh đế Bùi Tự chính thức tuyên bố ly hôn. Vợ cũ của anh ta cũng viết một bài đăng rất dài để từ biệt cuộc hôn nhân này nhưng cuối bài lại chẳng quên 'nhắc khéo' tôi một câu. "Thư Từ, cô thắng rồi, Bùi Tự thuộc về cô đấy." Sau khi cái tên tôi bị đẩy lên top tìm kiếm, cả mạng xã hội đều chấn động. Cư dân mạng thi nhau vào chất vấn tại sao tôi lại làm tiểu tam? Tôi cũng thấy ngạc nhiên lắm chứ. Dẫu sao tôi cũng đã kết hôn bí mật tám năm rồi, còn cần đồ cũ của cô ta làm gì chứ?
Hẹn gặp mặt ngoài đời sau một thời gian yêu qua mạng, đối phương lại là một cậu chàng tóc vàng cực kỳ đẹp trai. Vừa mới chạm mặt, cậu ta đã chuyển ngay cho tôi hai trăm nghìn tệ. Đã thế còn tặng thêm một cặp đồng hồ Patek Philippe Nautilus phiên bản t.ì.n.h nhân. Ngay lúc tôi đang hí hửng tưởng mình vừa câu được một anh người yêu hệ "Golden" cực phẩm, thì vô tình lướt trúng một thông báo khẩn từ công an địa phương: [Phối hợp điều tra khẩn cấp: Trên địa bàn thành phố vừa xảy ra một vụ đột nhập, c.ư.ớ.p c.ủ.a g.i.ế.t người. Nghi phạm đã lấy đi nhiều chiếc đồng hồ hàng hiệu rồi bỏ trốn.] [Nghi phạm họ Lê, nam, 17 tuổi, cao khoảng 1m90, tóc ngắn nhuộm vàng. Đối tượng có khả năng đã gây án nhiều lần và có khuynh hướng b.ạ.o l.ự.c rõ rệt. Ai có thông tin xin vui lòng liên hệ ngay với đường dây nóng 110.] Tôi từ từ hạ điện thoại xuống, dời tầm mắt sang gương mặt trẻ trung, ngập tràn nét n.g.ô.n.g c.u.ồ.n.g đang ngồi ngay cạnh bên. Tóc ngắn nhuộm vàng, cao mét chín... "Bé yêu à, năm nay em... bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ?"
Để trút giận thay thứ muội, vị hôn phu đã hạ mê dược với ta. Đến khi ta tỉnh lại trong cơn mê man, kỳ đại khảo nữ quan đã kết thúc. Muội muội vốn xưa nay không bằng ta, trái lại lại có tên trên bảng, trong mắt đầy vẻ đắc ý. Phụ thân giận dữ mắng ta bất tài vô dụng. Thứ mẫu thì lạnh giọng châm chọc, nói ta là thứ “lỗ vốn”. Muội muội ghé sát bên tai ta, khẽ cười khẩy: “Tỷ tỷ ngày thường dù có khổ học mười năm thì đã sao? Đến thời khắc quan trọng, chẳng phải vẫn thua ta ư?” “Ta chỉ cần rơi vài giọt lệ trước mặt Tạ đại nhân, huynh ấy liền chịu vì ta mà hại tỷ. Ngay cả bút ký sách luận do tỷ viết, huynh ấy cũng đều đưa hết cho ta.” Ta như bị sét đánh, lập tức đi tìm Tạ Tắc đối chất. Hắn đang cúi người xử lý công vụ trước án, ngay cả đầu cũng không ngẩng, giọng điệu hời hợt: “Chẳng qua chỉ là một kỳ thi, nàng ấy muốn, nhường cho nàng ấy thì có sao?” “Thân là trưởng nữ, phải biết phân ưu vì gia tộc.” “Nàng tùy hứng ích kỷ như vậy, sau này sao xứng làm chủ mẫu Tạ gia, quán xuyến việc nhà?” Lòng ta chết lặng như tro tàn, từ đó không còn muốn gặp lại hắn nữa. Hắn không biết. Phụ thân sớm đã đặt ra quy củ: chỉ khi ta đỗ nữ quan, ta mới có thể thực hiện hôn ước, gả vào Tạ gia. Lần này thi rớt, thứ chờ đợi ta là một chiếc du thuyền, sẽ trói ta đưa đến Dương Châu làm thiếp cho phú thương.
Lâm Tô là nhân viên của bộ phận đóng vai người qua đường thuộc cục xuyên nhanh. Nhiệm vụ đầu tiên, cô xuyên thành một quản lý kho vô danh trong một bộ tiểu thuyết võng du. Lương tháng ba nghìn tệ, chơi tài khoản nam, mở mắt ra là đi làm. Yêu cầu của nhiệm vụ: Tự do tồn tại. Cô vẫn luôn sống rất yên ổn. Cho đến ngày diễn ra buổi gặp mặt offline, cô lên sân khấu nhận thưởng mà không đội mũ. Thế là tất cả mọi người đều phát điên. Ông chủ ngày nào cũng chủ động nhắn tin cho cô, cao thủ đứng đầu toàn server tặng trang bị không lấy tiền, nữ chính nguyên tác hỏi cô có muốn chuyển sang đội mình không, ngay cả chú út của nam chính nguyên tác chỉ tình cờ lái xe ngang qua cũng phải dừng lại nhìn cô thêm một cái. Lâm Tô: “Ồ.” Nhận tiền xong, quay về đào quặng. Đến thế giới thứ hai, cô lại tiếp tục là một NPC người qua đường. Cô chờ mãi, chờ mãi... Chỉ chờ được ánh mắt của mọi người ngày càng trở nên kỳ lạ.
Biểu huynh từ nhỏ đã biết, Kỳ tiểu hầu gia nơi Bắc Cảnh thích huynh ấy. Ba năm trước Kỳ Chiếu Dã xuất chinh, trước lúc đi từng hỏi huynh ấy: "Nếu ta sống sót trở về, ngươi có chịu cho ta một câu trả lời không?" Lương Hoài Cẩn không thích nam nhân, lại chẳng muốn đắc tội với Trấn Bắc Hầu phủ, chỉ ấp úng đáp: "Đợi ngươi trở về rồi tính." Nào ngờ Kỳ Chiếu Dã vừa tới Bắc Cảnh không lâu, lá thư đầu tiên đã theo trạm dịch riêng của Hầu phủ gửi về. Sau đó ngày một nhiều thêm. Có khi ba ngày hắn viết một lá, có lúc đợi phu trạm khởi hành, trong hộp thư đã nhét năm bảy bức. Lương Hoài Cẩn phiền lòng suốt nửa tháng, cuối cùng đẩy tư ấn cùng một hộp thư tiễn chưa bóc ra trước mặt ta, "Đệ viết thay ta. Một tháng hai mươi lượng." Ta từ năm tám tuổi đã sống nhờ ở Lương gia, dưỡng mẫu quanh năm suốt tháng phải uống thuốc. Ta thiếu tiền, lại nghĩ cách xa hàng ngàn dặm, Kỳ Chiếu Dã chưa chắc đã phát hiện. Thế là chuyến viết thay này kéo dài suốt ba năm. Hắn viết từ [Hôm nay chém ba trăm tên địch], cho đến [Sao nửa tháng rồi ngươi không hồi âm cho ta]. Từ việc gọi ta là Lương Hoài Cẩn, biến thành gọi ta là đồ lừa đảo nhỏ. Hắn không hề hay biết, người cùng hắn trải qua những trận thua, vết thương bệnh tật và vô số đêm mưa dông, chưa từng là biểu huynh của ta. Ba năm sau, đại quân thắng trận trở về. Lương Hoài Cẩn tháo sợi dây đỏ do Kỳ Chiếu Dã gửi tặng trên cổ tay ta xuống, "Người đã về rồi. Sau này không cần đệ viết thay nữa." Một ngày trước khi đại quân tiến vào kinh thành, chuyến dịch đạm cuối cùng của Hầu phủ lại đưa tới một lá thư. [Ngày mai gặp.] [Đệ đã hứa, gặp mặt rồi sẽ cho ta ôm một cái trước.] Ta nhìn đăm đăm tờ thư ấy, ngồi thẫn thờ cho đến khi ngọn nến cháy rụi. Đã mấy lần ta muốn nói với hắn: "Ngươi nhận nhầm người rồi." Nhưng cuối cùng, ta chỉ viết thay Lương Hoài Cẩn một chữ: [Được.]
Mẹ chồng yêu cầu tôi phải tự tay chuẩn bị đủ sáu mươi sáu món trong bữa tiệc mừng thọ sáu mươi sáu tuổi của bà, chỉ cần thiếu một món thôi thì sẽ bị quy thành đứa con dâu bất hiếu, không biết kính trọng mẹ chồng. Bà còn hùng hồn tuyên bố: “Hôm nay, dù nó có muốn nấu hay không thì vẫn phải nấu cho bằng được.” “Nhà tôi cưới nó về, cho nó cơ hội được bước chân qua cánh cửa này, đừng ép tôi phải tuyệt tình.” “Nếu tôi công khai nói rằng mình không có đứa con dâu như nó nữa, cứ chờ xem người dân quanh vùng có chỉ trỏ, mắng đến mức nó chẳng còn mặt mũi nhìn ai hay không!” Tôi khẽ kéo khóe môi, lạnh nhạt đáp: “Được thôi, nhưng nhà con cũng có một truyền thống.” “Sáu mươi sáu món do con dâu nấu thì mẹ chồng nhất định phải ăn hết, ăn không hết sẽ bị giảm tuổi thọ, còn khắc cha, khắc mẹ và khắc cả chồng.”
Ngày đến Hoàng Tự dâng hương, ta bị vị hôn phu và a tỷ bỏ lại trên núi. Họ đi được nửa canh giờ mới nhớ ra trên xe ngựa thiếu mất ta. Ta cứ ngỡ Tiêu Bình Tân sẽ hoảng hốt quay lại tìm ta. Nhưng đợi đến khi trời tối hẳn, ta mới nhìn thấy phu xe đánh xe ngựa tới. Đi cùng ông ấy còn có một phong thư. “A Ngô, vì sao nàng không lên xe ngựa?” “Chúng ta đang vội tới dốc Tình Nhân ngắm hoàng hôn, không kịp quay lại đón nàng.” “Nàng ngồi xe ngựa tới hội hợp với chúng ta đi.” Trên tờ giấy mỏng manh ấy không có lấy một lời xin lỗi, chỉ có sự mất kiên nhẫn. Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ tự tìm lỗi ở bản thân. Sau đó nghĩ mọi cách đuổi theo tìm họ. Nhưng lần này, nhìn con đường núi tối đen như mực, ta bỗng không muốn đuổi theo nữa. Ta chỉ nói với phu xe: “Về phủ.”
Ta vốn là một đầu bếp nữ trong quân doanh, chỉ tiếc rằng từ trước đến nay ta lại chưa từng biết nấu nướng. Tướng quân nhìn chiếc bánh bị ta nướng cháy đen, cuối cùng đành tự mình vào bếp, làm đủ ba món mặn cùng một bát canh nóng. Chàng kéo ta vào trong lòng, kiên nhẫn đút từng thìa cơm, rõ ràng trong bụng đã giận đến không nhẹ, ngoài mặt vẫn cố nén nhịn, không hề phát tác. Đêm khuya, khi ta đang ngủ mơ màng trong lều, chợt nghe thấy giọng tướng quân tức giận mắng người ở bên ngoài. “Ta bảo ngươi đi mua một đầu bếp nữ, nay thì hay rồi, cuối cùng chính ta lại trở thành đầu bếp!” Mấy vị quân gia tới lầu Nhuyễn Hồng, vừa bước vào đã chỉ đích danh muốn tìm một thanh quan còn nhỏ tuổi. Ma ma nhìn trái ngó phải, lựa chọn hồi lâu, cuối cùng mới đưa ta ra ngoài. “Vừa tròn mười bốn tuổi, non nớt chẳng khác nào nụ hoa mới chớm, mấy vị gia thử nhìn xem có vừa ý hay không?”
Tôi được cha mẹ ruột đón về nhà vào ngày thứ ba thì họ đã đề nghị đón luôn cả thiên kim giả về. Tôi vừa định lật bàn thì trước mắt bỗng xuất hiện mấy dòng bình luận: [Con gái à đừng quậy! Trong mấy bộ truyện tráo đổi tiểu thư, con gái ruột cứ làm ầm lên là thành vai phản diện ác độc đấy!] [Đúng vậy, giờ con khóc thì cha mẹ mới thấy áy náy chứ mà quậy, họ chỉ càng xót thương thiên kim giả thôi.] [Giả trà xanh đi! Cô ta biết tỏ vẻ yếu đuối thì cô phải yếu đuối hơn cô ta. Cô ta muốn về nhà thì cứ để cô ta về. Phòng ốc, thẻ đen, cổ phần, cổ tức công ty bắt cha mẹ con phải bù đắp từng thứ một cho con!] [Tình thân mục nát này sao bằng tiền được cơ chứ!] Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình bình luận trong ba giây. Sau đó, tôi lặng lẽ buông nắm tay đang siết chặt. Dưới ánh nhìn đầy lo âu của cha mẹ, tôi cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay. "Không sao đâu ạ." "Chị đã sống ở nhà này mười tám năm rồi, con mới chỉ vừa trở về thôi." "Cha mẹ không nỡ rời xa chị ấy cũng là chuyện đương nhiên thôi mà."
Bạn thân chia sẻ cho tôi bí kíp chiếm chỗ trong thư viện. Hãy tìm một anh chàng đẹp trai rồi viết một mảnh giấy bày tỏ tình cảm với cậu ta. Nếu anh chàng đó nhìn bạn với ánh mắt chán ghét rồi lập tức thu dọn đồ đạc rời đi thì chúc mừng bạn, bạn đã có chỗ ngồi rồi. Tôi thắc mắc hỏi: "Nếu cậu ta đồng ý thì sao?" Cô ấy im lặng hai giây rồi đáp: "Vậy thì chúc mừng cậu, cậu có bạn trai rồi đấy."
Trong lúc tắm lại gọi điện cho anh trai kế, tôi không hề nhận ra là mình đang bật chế độ gọi video. Tôi vừa tắm vừa trò chuyện, anh đỏ mặt, ấp a ấp úng chẳng nói nên lời. Tay anh cứ run rẩy không ngừng. Tôi nghi ngờ hỏi: "Anh, anh nói gì đi chứ!" Anh hừ một tiếng, giọng khàn đặc. "Từ Ý Hảo, đừng có lấy cái này ra thử thách anh!" Anh nói xong thì dập máy ngay lập tức. Kể từ ngày hôm đó, không chỉ không còn gọi điện cho tôi nữa. Anh cũng chẳng còn theo sát, kiểm tra lịch trình của tôi mọi lúc mọi nơi mà thỉnh thoảng còn đứng trước gương lẩm bẩm một mình: "Chào buổi sáng em rể, à không đúng không đúng... Ôi thôi, đúng rồi mà..." Cho đến một lần tôi tắm quên lấy quần áo, tôi lại theo thói quen nhờ anh trai kế lấy giúp. Trong lúc đưa tay ra thì vô tình trượt chân, tôi đẩy cửa lao thẳng vào lòng anh. Cả người anh trai cứng đờ. Anh ghé sát tai tôi, nghiến răng nghiến lợi: "Video gợi cảm còn chưa đủ, giờ lại còn định thân mật trực tiếp sao?" "Em gái à, em muốn hủy hoại cái nhà này sao?"
Tôi là kiểu người thích nghỉ ngơi. Vậy mà hệ thống lại bắt tôi đóng vai một nữ phụ ảm đạm, u ám rồi ép tôi phải theo dõi, quấy rối và giám sát nam chính. Để hoàn thành nhiệm vụ, cứ cách một thời gian là tôi lại phải lục lọi những văn mẫu kiểu u ám để gửi tin nhắn quấy rầy anh ta. [Anh à, hôm nay em lại đến nhà hàng nơi anh làm thêm đấy.] [Anh mặc sơ mi trông thanh lịch và quyến rũ quá, chỉ muốn giấu anh đi để không ai nhìn thấy thôi.] Tôi vừa gửi xong, một loạt bình luận lướt qua trước mặt tôi. [Chịu luôn, nữ phụ lại giở trò rồi, nam chính đúng là đen đủi mới gặp phải đứa em kế này.] [Đáng sợ thật, cô ta đang theo dõi... À khoan, nam chính có mặc sơ mi đâu nhỉ.] [Thậm chí chỗ làm thêm cũng xin nghỉ rồi, làm gì có ở nhà hàng, cô ta nhìn thấy ở đâu vậy?] [Ừm, chắc là cô ta có đi đâu, tùy tiện nói bừa thôi.] Tôi chột dạ, đang định thu hồi tin nhắn thì vị anh trai hờ vốn chẳng bao giờ quan tâm đến tôi, lại bất ngờ nhắn tin trả lời: [Em gái thân mến, lâu như vậy rồi mà em vẫn chưa học được cách theo dõi người khác sao?]
Tôi muốn gặp mặt ngoài đời, đối tượng yêu qua mạng đã đồng ý. Tôi và anh ấy hẹn gặp nhau ở cổng khu vui chơi. Tín hiệu nhận ra nhau là bó hoa hồng màu hồng trên tay. Sau khi đến điểm hẹn, tôi phát hiện người cầm bó hoa hồng lại là tên chỉ có một múi bụng. Đã thế còn là anh em tốt của sếp, người từng cà khịa tôi. Tức đến mức tôi muốn chia tay ngay lập tức, nhưng nghĩ đến bộ dạng độc mồm độc miệng của hắn. Tôi quyết định lợi dụng thân phận đối tượng yêu qua mạng để trả thù hắn một trận ra trò. Thế là, tôi nói dối: [Xin lỗi bảo bối, hôm nay em có việc nên không đến được. Với lại, em nghĩ lại rồi, giờ gặp nhau có hơi nhanh quá không?] Đối tượng yêu qua mạng cũng không nghi ngờ gì: [Anh tôn trọng lựa chọn của em, vậy khi nào em muốn gặp thì chúng ta lại hẹn gặp nhé.] Tối hôm đó, tôi đưa ra yêu cầu với đối tượng yêu qua mạng: [Bảo bối, ngày mai anh có thể ở trước mặt toàn công ty, cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên rồi chụp gửi em xem không?] Đúng vậy, tôi chính là muốn hắn phải bêu rếu trước mặt mọi người. Ngày hôm sau, trong cuộc họp công ty, vị sếp vốn luôn lạnh lùng đột nhiên như bị tâm thần phân liệt, mặt đỏ bừng nói "Nóng quá", rồi cởi chiếc cúc đầu tiên trên chiếc áo sơ mi trắng ra. Sau đó, tôi nhận được một bức ảnh. Góc chụp y hệt như góc nhìn của anh ấy. Vậy thì, đối tượng yêu qua mạng của tôi rốt cuộc là ai?
Bùi Diễn đã hai lần mang sính lễ đến cầu hôn ta, nhưng cả hai lần đều không thành. Lần đầu, trước khi xuất môn, chim nhạn sính lễ bỗng vô cớ tắt thở. Lần thứ hai, đoàn người mới đi được nửa đường, rương sính lễ đột nhiên rơi xuống đất, ngọc khí bên trong vỡ nát tan tành. Chuyện hôn nhân từ xưa vốn coi trọng điềm lành cát tường, Bùi Diễn đành bất lực quay về. Đến lần thứ ba mang sính lễ, ta sợ lại xảy ra sai sót. Ngày hôm trước, ta đặc ý hẹn gặp Bùi Diễn, đem tất cả những chi tiết có thể nghĩ đến dặn dò hắn hết lần này đến lần khác. Hắn vỗ ngực cam đoan, lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ sơ suất nào. Trên đường trở về, ta chợt nhớ vẫn còn một việc chưa nói. Vội vã quay lại, ta lại nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Bùi Diễn và gã tiểu tư. "Gia, ngày mai người thật sự sẽ mang sính lễ đến cầu hôn cô nương họ Tiết sao?" "Không vội. Vẫn phải mài giũa tính tình nàng thêm một phen. Đêm nay ta sẽ cùng mấy vị bằng hữu uống một trận say khướt, sáng mai cứ bảo vì say rượu nên ngủ quên. Khi ấy nàng còn chẳng phải chỉ biết mòn mỏi ngóng đợi ta hay sao." Ta lặng im một lúc, rồi xoay người sai nha hoàn đi kín đáo truyền một lời. Sáng hôm sau, khi Bùi Diễn vẫn còn chìm trong mộng đẹp. Thì mấy người bằng hữu của hắn đã khiêng sính lễ, đứng chờ trước cổng phủ nhà ta.
Sau khi cứu mạng lão hầu gia, ông vì muốn báo ân, bất chấp sự can ngăn của người nhà, nhất quyết gả ta cho vị trưởng tử phong quang tễ nguyệt của mình. Thế nhưng vào đêm động phòng hoa trúc, kẻ vén khăn trùm đầu của ta lại là Chu Nghiêu, đứa con út chơi bời lêu lổng. "Cái thứ nữ nhân Miêu Cương ghê tởm kia, rốt cuộc ngươi đã giở bùa mê thuốc lú gì cho cha ta hả?" Chu Nghiêu hung hăng giật phăng cây trâm bạc trên đầu ta. "Có ta ở đây, ngươi đừng hòng mơ tưởng trèo cao bám lấy đại ca ta!" Hắn làm ầm ĩ điếc cả tai, ta nghe mà thấy phiền, liền trở tay nhét vào miệng hắn một viên đường. Chu Nghiêu sợ chết khiếp: "Ngươi cho ta ăn cái gì thế?" "Tình cổ, nghe bao giờ chưa?" Sắc mặt Chu Nghiêu đại biến, hắn liều mạng móc họng nhưng chẳng nôn ra được thứ gì. Ta thì ung dung đứng bên cạnh nói: "Chờ giờ rồi, ngươi sắp yêu ta đến mức vô phương cứu chữa rồi đấy." Mặt mũi Chu Nghiêu trong nháy mắt trắng bệch, không còn giọt máu, tiếng kêu thảm thiết xé toạc màn đêm, cả hầu phủ đều bị kinh động.
Ngày đi chơi thu, công chúa Bắc Sóc đột nhiên nhớ nhà. Lục Hoài Cẩn vì muốn đổi lấy nụ cười của mỹ nhân mà tự ý lấy hũ mứt của ta, cùng nàng ta đem đi cho cá ăn làm trò tiêu khiển. "Chỉ là một hũ mứt thôi mà. Nàng ấy vốn thích ăn đồ ngọt, không giận đâu, ta còn hiểu nàng ấy hơn chính nàng ấy đấy." Hắn tưởng ta vẫn như mọi khi, dỗ dành vài câu là xong. Nhưng hắn sai rồi. Ta cầm lấy cây kéo, vớt từng con cá chép dưới ao lên. Mổ phanh bụng cá, mứt hòa cùng máu tươi chảy lênh láng. Ta thò ngón tay vào, lần mò mò ra từng viên một. Cá vẫn còn sống, giãy giụa trong lòng bàn tay ta, vảy cá găm vào kẽ móng tay đau đến xé lòng. Đến khi Lục Hoài Cẩn nhớ tới ta thì ta đã mổ đến con thứ mười bảy. Hắn cuống lên, nắm chặt lấy cổ tay dính đầy máu của ta. "Dao Nhi chỉ vì nhớ nhà nên đau lòng quá độ, ta mới nghĩ cách dỗ nàng ấy, chứ chẳng có ý xấu gì." "Ngày mai ta đưa nàng đến tiệm lớn nhất trong thành mua hẳn một vạn viên, đáng giá hơn chỗ này nhiều." Ta dừng động tác lau vết mứt trên tay. Vừa bết dính, vừa nồng nặc mùi máu. "Không cần đâu, chúng ta hủy hôn đi. Hũ mứt cuối cùng của mẫu thân, không đút cho kẻ bạc tình."
Năm tân đế đăng cơ, phủ đệ của ta bị bao vây. Cấm quân chắn kín lối đi. Tiểu nữ nhi nép chặt trong lòng ta, thân mình khẽ run lên vì sợ hãi, đôi mắt trong veo thấp thỏm nhìn nam nhân khoác long bào đang từng bước tiến lại gần. Hắn không giận mà tự có uy nghi, mày kiếm mắt sáng, khí thế bức người. Đôi đồng tử đen sâu thẳm lướt qua gương mặt đứa bé, rồi chậm rãi dừng trên người ta. Yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói trầm thấp pha lẫn chút khàn khàn: "Nàng... đã có con rồi sao?" Ta lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt hắn, thần sắc bình thản. "Phải."
Vừa ốm đau một trận linh đình, đột nhiên mắt phải tôi có thể nhìn thấy ma. Thế mà con ma đầu tiên tôi nhìn thấy chính là chú chó cưng của tôi. Nó đứng bên giường tôi, lo lắng nhảy cẫng lên: “Làm sao bây giờ, tên sát nhân kia sắp quay lại rồi.” “Hôm nay hắn sẽ giết mẹ mất!” Tôi sững sờ, dán chặt mắt vào con ma chú chó. Chú chó ngừng nhảy, nó nghiêng đầu thở phì phò: “Mẹ nhìn thấy con ư?!”
Mãi đến lúc chuẩn bị rao bán căn nhà từng được dùng làm nhà tân hôn, tôi mới phát hiện em chồng đã lấy địa chỉ nơi đó để đăng ký nhập học cho con gái mình. Khi nhân viên môi giới gọi tới, tôi đang đứng ở sảnh tầng dưới công ty, chờ thang máy đi lên. Anh ta cố tình hạ giọng, nghe vừa dè dặt vừa khó xử. “Cô Ôn, hôm nay chúng tôi không thể đưa khách vào xem nhà được nữa.” Bàn tay đang đưa ra định bấm nút gọi thang máy của tôi bất chợt dừng giữa không trung. “Tại sao?” Từ đầu dây bên kia vọng tới vài câu tranh cãi lộn xộn. Một lúc sau, nhân viên môi giới mới ngập ngừng lên tiếng: “Người phụ nữ đang sống trong căn nhà không cho chúng tôi vào.” “Cô ấy còn nói hiện giờ căn nhà này chưa thể bán.” Tôi khẽ nhíu mày. “Cô ta lấy tư cách gì để nói rằng căn nhà không thể bán?”
Tạ Lẫm từng bảo, đợi đến khi ta cập kê sẽ rước ta về nhà. Thế nhưng ngày ta tròn tuổi cập kê, thứ chờ được không phải kiệu hoa tám người khiêng, mà lại là một bức thư báo hoãn thành thân. Thì ra Ân sư của Tạ Lẫm là Thẩm Thái phó lỡ lời làm thánh thượng phật ý, bị đày đi Lương Châu. Vì muốn hộ tống gia quyến nhà thầy đến nơi thụ án, Tạ Lẫm giải thích với ta: "Thầy có ơn tri ngộ với ta, đường đến Lương Châu lại lắm gập ghềnh hiểm trở. Thầy đã cao tuổi, sư muội lại nhỏ bé yếu ớt, ta không thể khoanh tay đứng nhìn." "A Cẩn, nàng chờ ta. Nhiều nhất là nửa năm, ta nhất định sẽ về cưới nàng." Hắn dứt áo ra đi đầy tự do tự tại, bỏ lại mình ta một mình gánh chịu vô số lời ra tiếng vào của khắp thành Kinh đô. Nửa năm sau, Tạ Lẫm không về. Nơi đó chỉ truyền đến tin đồn hắn cùng sư muội tâm đầu ý hợp, tình thắm duyên nồng. Mãi đến ba năm sau, Thẩm Thái phó được phục chức, Tạ Lẫm mới cùng trở về. Vừa về đến Kinh thành, việc đầu tiên hắn làm là đến tìm ta bàn lại ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ. Nghe xong ta liền ngơ ngác. Dù sao thì hôn ước giữa hai người chúng ta đã giải trừ từ ba năm trước rồi. Hắn còn đến đây bàn chuyện cưới xin gì nữa?
Ta từ nhỏ chưa từng được học chữ, đến tên họ của chính mình cũng chỉ biết nghe người khác đọc thay. Một ngày nọ, phu quân đang chinh chiến tận miền biên ải gửi về một bức thư nhà, ta nâng niu trong tay hồi lâu mà chẳng thể hiểu nổi lấy một hàng, cuối cùng đành đem sang nhờ người trúc mã thuở nhỏ xem giúp. Thế nhưng vừa đọc được đôi dòng, sắc mặt hắn đã tái xanh, ánh mắt cũng trở nên nặng nề, rồi nói với ta rằng đó là thư đoạn tình. “Ở bên ngoài, chàng ấy đã có người trong lòng, còn dặn nàng từ nay đừng chờ đợi nữa.” Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến mọi mong ngóng trong ta vụn vỡ, trái tim nguội lạnh như tro tàn sau bếp. Về sau, trải qua bao năm tháng, ta nên duyên cùng người trúc mã ấy, dưới gối có một trai một gái ngoan ngoãn đáng yêu. Ngày nối ngày lặng lẽ trôi qua, gia đình không quá giàu sang nhưng cũng yên ấm, khiến ta từng ngỡ đời mình rồi sẽ bình lặng đến cuối cùng. Mãi cho đến hôm ấy, tiểu nữ nhi mới học được đôi ba mặt chữ vô tình tìm thấy bức thư cũ đã úa màu theo năm tháng. Ngón tay tròn trịa của con bé lần theo từng nét mực phai, đôi mắt trong veo đầy vẻ ngơ ngác. “Mẫu thân, ‘tuyệt bút’ là gì vậy ạ?”
Ta sinh ra đã ngu si, nhưng lại cực kỳ tốt số. Vừa được nhận về Hầu phủ đã bị thiên kim giả cướp mất vị hôn phu. Vừa học được cách quản lý hạ nhân, cha mẹ hờ đã chế-t. Vừa định kén rể, liền nhặt được một vị trạng nguyên lang hoang dại, xinh đẹp như hoa. Vừa nhìn chán muốn đổi người, liền có một thôn phụ tìm đến tận cửa. Nàng ta chỉ vào mũi ta, chửi bới om sòm: "Kỳ Chiêu đã sớm bái đường với ta từ lâu, là ngươi cậy quyền cậy thế, cưỡng ép dân phu!" Ta nhìn nàng ta, đôi mắt sáng rực. Trời ơi, sao số của ta lại tốt thế này!
Ta đã tán sạch một nửa gia sản, vất vả cầu xin một bậc danh gia hội họa gật đầu nhận lời, chịu thu nhận con gái ta làm đệ tử nhập thất. Ngày con bé lên đường bái sư, chính tay ta tiễn nó lên thuyền, trong lòng chỉ mong một ngày nó học thành tài. Nào ngờ nửa năm sau, khi ta đến Thanh Châu thăm con, tiên sinh lại nói rằng con gái ta chưa từng đến bái sư. Lòng ta chợt trĩu xuống, vội nhờ người dò la khắp nơi. Đến lúc ấy mới hay, giữa đường nó đã đổi hướng, bỏ đi theo một gã du hiệp rồi cùng hắn tư bôn. Trong cơn nguội lạnh cõi lòng, ta bán hết gia sản, dắt cả nhà dời đi nơi khác. Sau đó, ta nhận một bé gái trong cùng tông tộc làm con thừa tự, dốc lòng bồi dưỡng. Con gái ta bị gã du hiệp lừa sạch tiền bạc mang theo, cuối cùng còn bị hắn bỏ rơi. Bất đắc dĩ, nó đành chật vật trở về nhà. Nhưng thứ chờ đón nó chỉ còn là một tòa nhà cũ đã người đi lầu vắng.
Khi tin cô cô ta được sắc phong làm Quý phi truyền đến. Ta và cha đang ở giữa cánh đồng tuyết đuổi bắt một con hoẵng. Con hoẵng bất ngờ hất mạnh vó sau, đá cho hai cha con ngã nhào, mặt cắm xuống tuyết. Nương khoác chiếc áo da dày, tay cầm một phong thư, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi: “Đại Bảo! Cha của Đại Bảo! Dung Dung gửi thư về rồi!” Đợi bà chạy đến gần. Thấy trên mặt cha còn hằn một mảng đỏ do bị con hoẵng đá. Còn ta thì ngã lọt xuống hố, bị tuyết lấp kín. Nương túm lấy chân ta, kéo mạnh lên như nhổ một cây củ cải. Bà vừa kéo vừa mắng: “Suốt ngày ngốc nghếch! Ta thấy hai cha con các ngươi còn ngốc hơn cả con hoẵng!” Ta phủi tuyết trên đầu, lập tức bắt đầu đổ lỗi cho cha. Ta đã bảo con hoẵng đó đâu có ngốc! Ăn hết củ cải của chúng ta rồi còn đòi ăn cả cải thảo. Cha lại nhất quyết nói con hoẵng ngốc, bảo cho nó ăn thêm chút nữa là chắc chắn sẽ bắt được! Nương tát mỗi người một cái, quát hai cha con im miệng. Sau đó bà nghiêm mặt nói: “Dung Dung xảy ra chuyện rồi!” ...