Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Hải Đường Chiếu Tân Đình

Ngày biểu tỷ thủ tiết trở về kinh thành, phu quân đem bình hải đường lộ do chính tay ta ủ đưa vào phòng nàng.   Chàng giải thích rằng nàng vừa mất phu quân, đáng thương vô cùng, cần được chăm sóc nhiều hơn, bảo ta đừng so đo với nàng.   Ta gật đầu, sai người dọn trống chính viện, rồi đặt hòa ly thư, sổ sách và chìa khóa kho phòng trước mặt chàng.   Chàng hỏi ta làm vậy là có ý gì.   Ta nói: “Chàng đã muốn chăm sóc nàng, vậy thì chăm sóc cho chu toàn một chút.”   “Ta sẽ không quấy rầy nữa.”  

0.0
10 ch
HE
Cứu Với!!! Mèo Mướp Đang Theo Đuổi Tôi Là Sếp Tổng!!!

Mùa xuân đến rồi, con mèo mướp theo đuổi tôi lại bắt đầu nửa đêm cào cửa.   Ban ngày, chỉ vì bước chân trái vào văn phòng trước mà tôi bị ông sếp độc miệng mắng cho không ngóc đầu lên nổi.   Thấy hắn lăn lộn dưới đất đòi cọ cọ, thuộc tính làm mình làm mẩy trong tôi lập tức bùng nổ.   "Mau hóa thành người mau, tắm rửa chải lông cho em. Hầu hạ không tốt, em sang tìm Maine Coon nhà bên chơi đấy."   Để lấy lòng tôi, hắn ngoan ngoãn làm theo.   Nhưng ngay lúc tôi đang chuẩn bị tác oai tác quái, vừa ngẩng đầu đã đối diện với một đôi mắt phượng lạnh lùng cấm dục.   Tôi lập tức xù lông, lăn lê bò toài phóng thẳng lên cây mèo.   ...Trời sập rồi!   Con mèo simp này... là sếp tôi!?

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Ranh Giới Giữa Yêu Và Hận

Ta tên Thẩm Ngọc.   Năm ta lên sáu tuổi, cả nhà Thẩm gia chỉ còn lại một mình ta, phụ thân hy sinh trên sa trường, mẫu thân hay tin dữ, ngã bệnh nặng không qua khỏi.   Ngày ấy, ta còn quá nhỏ, không hiểu cái gọi là sinh ly tử biệt. Ta chỉ biết rằng từ sau hôm ấy, không còn ai ôm ta vào lòng mỗi khi trời nổi sấm, cũng không còn ai gọi ta là “Ngọc Nhi” bằng giọng nói dịu dàng nhất trên đời.   Hoàng hậu nương nương thương xót ta, bà nói phụ thân ta từng cứu giá tiên hoàng, Thẩm gia trung quân mấy đời, không thể để một đứa trẻ Thẩm gia mồ côi không nơi nương tựa như thế này được.   Thế là ta được đưa vào cung, cũng từ đó, ta gặp Lăng Dạ.   Hắn lớn hơn ta ba tuổi.   Lần đầu tiên gặp nhau, hắn mặc một thân trường bào màu đen, đứng dưới gốc hải đường trong Đông cung. Ta bị các cung nữ dẫn tới, cả người lấm lem vì khóc quá nhiều. Hắn nhìn ta hồi lâu rồi hỏi: “Muội là Thẩm Ngọc?”   Ta không đáp.   Hắn lại hỏi: “Muội câm à?”   Ta lập tức trừng mắt nhìn hắn, hắn ngẩn ra, sau đó bật cười.   Đó là lần đầu tiên ta thấy Lăng Dạ cười.   Nhiều năm sau, ta mới biết, hắn vốn là một người rất ít cười, nhưng trước mặt ta, hắn lại luôn cười.   Ta lớn lên trong cung, hoàng hậu nương nương coi ta như nữ nhi ruột mà nuôi dưỡng. Lăng Dạ coi ta như một cái đuôi nhỏ, hắn học võ, ta đứng ngoài sân nhìn, hắn đọc sách, ta nằm bò trên bàn ngủ, hắn bị thái phó trách phạt, ta lén mang bánh ngọt đến cho hắn. Ta bị người khác bắt nạt, hắn không nói một lời, trực tiếp đánh cho đối phương khóc lóc chạy về tìm mẫu thân.   Có một lần, ta hỏi hắn: “Biểu ca, sau này huynh làm hoàng đế, liệu huynh có còn chơi với muội không?”   Lăng Dạ đang viết chữ, nghe vậy, hắn ngẩng đầu nhìn ta.   “Không.”  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Dụ Dỗ Ánh Trăng

Tưởng Tây Châu là tay chơi ai cũng biết.   Mỗi lần yêu đương, hắn đều nói với tôi cùng một câu.   "Đợi chia tay người này, tôi sẽ hẹn hò với cậu."   Hắn dùng câu nói này, bắt tôi đợi hết năm này qua năm khác.   Cho đến ngày hôm nay, hắn gọi cho tôi khi đang làm chuyện ấy với bạn gái.   Tôi không chịu đến đưa đồ cho họ, hắn cười khẽ, theo thói quen muốn thao túng tôi.   "Nếu chẳng may có thai, tôi buộc phải cưới cô ấy, cậu không sợ sao?"   Hắn biết, chỉ cần dọa dẫm như vậy, tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời.   Bởi vì, gả cho Tưởng Tây Châu là ước mơ của tôi từ năm mười ba tuổi.   Nhưng hắn không biết, lúc đó còn nhỏ, tôi đúng là mê mẩn cái kiểu hư hỏng, tồi tệ đó của hắn.   Bây giờ lớn tuổi rồi, tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông ngoan ngoãn, tính tình ôn hòa, cơ ngực săn chắc để sống cả đời.   Trong tiếng cười tự tin của Tưởng Tây Châu, tôi chặn số hắn.   Nhìn sang anh chàng đẹp trai tự ti ở đối diện, tôi vụng về an ủi anh.   "Cơ ngực to thì sao lại là chuyện xấu chứ?"  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Kim Chủ, Nuôi Con Trước Rồi Hãy Chếc

Một đại gia bao nuôi tính tình u ám vì phá sản nên đã giải tán hơn hai mươi “chim hoàng yến”. Trong đó có tôi. Chỉ là tôi không được cưng chiều, nên chỉ nhận được hai nghìn tiền chia tay. Vừa định phủi mông rời đi, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận. 【Các chị em thực tế quá, họ không biết sau khi đại phản diện gầy dựng lại cơ nghiệp vẫn giàu nứt đố đổ vách đâu.】 【Đi thì đi thôi, vừa hay để bé cưng nữ chính hưởng vinh hoa phú quý.】 【Nhìn đám chim hoàng yến này là thấy phiền, nhất là con tóc vàng kia, ham ăn lười làm!】 【Nhưng bây giờ anh ấy đã có ý định tìm chết, ngoài nữ chính ra, tôi thật sự không biết còn ai có thể khiến anh ấy còn muốn sống tiếp.】 Hai nghìn mà cũng muốn đuổi tôi, xem tôi như đuổi ăn mày à? Thế là tôi với mái tóc vàng chóe, xông thẳng vào phòng ngủ của Hạ Chước. Tôi vung tay đánh bật con dao khỏi tay anh. "Đứa con trong bụng tôi, anh có chịu lo không? Anh không lo thì tôi cũng không sống nữa!"

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Ông Xã Bám Người Của Tôi

Tôi là kiểu người yêu đương có nhu cầu tình cảm cực cao, lại còn mắc bệnh yêu đương mù quáng, vậy mà lại lấy một tổng giám đốc bận trăm công nghìn việc.   Ngày nào tôi cũng chồng ơi chồng à, hỏi chồng yêu tôi nhiều đến mức nào.   Bùi Cẩn mệt mỏi vô cùng, chúng tôi thường xuyên cãi nhau vì hắn không thể đáp ứng hết nhu cầu tình cảm của tôi. Mãi đến khi bị chị gái xách đi làm, cuối cùng tôi mới hiểu được sự mệt mỏi của hắn. Tin nhắn cũng chẳng có thời gian trả lời, không còn muốn ôm ấp đụng chạm, đến yêu đương cũng chẳng thiết nữa. Đêm khuya về đến nhà, đối diện với lời mời ôm ấp của người đàn ông, tôi chỉ kéo chăn đắp ngay ngắn. "Ngủ sớm đi, mai còn phải đi làm."   Tối hôm ấy, Bùi Cẩn thức trắng đêm, điên cuồng tìm kiếm.   —— Vợ gần đây lạnh nhạt có phải vì quá mệt không?   —— Nguyên nhân dẫn đến tình cảm vợ chồng rạn nứt.   —— Vợ không còn yêu tôi nữa thì phải làm sao!

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Quan Tương Ly

GIỚI THIỆU:   Cả nhà ta, ai nấy đều mang thân bệnh tật.   Trưởng tỷ đi ba bước ho ba tiếng, ba ngày lại thổ huyết một lần, năm ngày lại ngất một trận.   Nhị ca chỉ cần va nhẹ một cái là gãy xương, mỗi tháng gãy một khúc, một năm cũng phải bảy tám lần.   Chỉ có ta đầu đồng da sắt, lấy đầu húc cây hái đào, cây rung đào rụng, bản thân chẳng hề hấn gì.   Năm ta bảy tuổi, có một vị cao tăng đi ngang qua, liếc ta một cái, buột miệng nói.   “Da đồng bọc xương, chính là yêu thai.”   Ta lười nghe, cúi đầu húc thẳng tới, ông ta ngã ngửa ra đất, hồi lâu mới tỉnh.   Tỉnh lại, ông ta chẳng những không giận mà còn cười, hỏi cha nương ta.   “Có muốn con cái trường thọ, thân thể khỏe mạnh không?”   “Lấy của trưởng nữ và nhị tử mỗi người một khúc xương, nuôi trong tâm khẩu của ấu nữ, đợi đến khi nàng đủ mười tám tuổi, khoét ra là được.”   “Đến lúc ấy, trưởng nữ sẽ như nhật nguyệt lăng không, nhị tử phú giáp thiên hạ.”   Cha nương run rẩy hỏi: “Vậy còn nha đầu này thì sao?”   Cao tăng nắm cổ tay ta, khép hờ hai mắt, cười khẽ rồi ngâm nga thành lời:   “Làm người thì hết đường, làm súc sinh lại rộng lối vô cùng.”  

0.0
12 ch
Nữ Cường
Quan Quan Thư Cưu

GIỚI THIỆU:   Ta gả cho Thôi Dục đã mười năm.   Vậy mà đêm nào hắn cũng nghiến răng nghiến lợi bên tai ta:   “Phu nhân hôm nay vì sao lại lạnh nhạt với ta như vậy? Quả nhiên nàng vẫn chưa quên được người cũ, có phải không?”   Ta bị hắn làm phiền đến không chịu nổi, dứt khoát chuyển sang sương phòng phía Đông ngủ.   Hắn lại bám theo, cố ý quyến rũ ta:   “Phu nhân, một mình ôm gối thật khó ngủ. Nàng sờ thử xem, người ta nóng lắm, sao nàng nỡ lòng không thương ta……”   Đâu còn chút dáng vẻ nào của vị trưởng công tử Thôi thị quang phong tễ nguyệt, thanh nhã như ngọc thụ chi lan ở bên ngoài nữa.   Vì vậy, khi được sống lại một đời, di mẫu lại một lần nữa nhắc đến hôn sự giữa ta và Bùi Mân.   Ta cụp mắt, nhẹ nhàng từ chối:   “Biểu ca xưa nay vẫn thiên vị muội muội hơn, chi bằng nhường mối hôn sự này cho muội ấy đi. Còn về phần ta——”  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Mỹ Nhân Ngư Hay Khóc Và Hệ Thống Đông Bắc Của Nàng

Xuyên thành công chúa giao nhân mắc chứng không kìm được nước mắt. Hệ thống bắt ta đi bắt nạt tên phản diện âm u, tàn độc khi hắn còn chưa hóa rồng. Ta bơi đến trước mặt phản diện, run rẩy dùng đuôi cá quạt vào mặt hắn. “Đồ… đồ tạp chủng.” Hệ thống giáo huấn ta: “Cứ mạnh dạn lên nào! Ra sức mà đánh!” Về sau, phản diện hóa rồng, trở thành cộng chủ tứ hải. Hắn dùng long trảo ở nửa thân dưới đè chặt đuôi cá của ta, giọng khàn khàn: “Chưa đủ, thêm nữa.”

4.0
11 ch
Ngôn Tình
Mèo Trắng Dẫn Duyên Lành

Bùi Thiều đánh cược với tỷ tỷ, cố ý thả con mèo ta nuôi chạy mất. Tỷ tỷ tựa vào vai hắn, cười đến vô tâm vô phế. “Ta cược chưa đến ba ngày, cái mặt lạnh Lư Chiếu Linh nhất định sẽ nổi giận.” Bùi Thiều lại nói: “Từ nhỏ nàng ấy đã không thích khóc lóc làm ầm ĩ, chắc chắn sẽ không thất thố vì chút chuyện nhỏ này. Ta hiểu nàng ấy hơn tỷ.” Bọn họ đều đoán sai. Ta phát điên tìm kiếm con mèo. Từ buổi trưa đến tận khi trời tối, ta gọi đến khản giọng, khóc đỏ cả mắt. Ta hụt chân, ngã xuống hồ nước lạnh buốt. Sốt cao ba ngày không hạ, ngay cả trong mơ cũng gọi tên con mèo. Lúc này Bùi Thiều mới hoảng hốt, ôm con mèo ngồi canh trước giường ta. “Chiếu Nguyệt cũng chỉ đùa một chút thôi. Nàng trước nay rộng lượng, tuyệt đối đừng so đo với tỷ ấy.” Ta không muốn nghe những lời biện hộ này nữa, bèn nhắc tới một chuyện khác. “Bùi Thiều, chúng ta hủy hôn đi.”

0.0
10 ch
Gia Đấu
Bình Minh Không Quay Lại Nữa

Tôi từng theo đuổi một người suốt 10 năm.   Năm 16 tuổi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy Trình Dục Hàn ở sân bóng rổ. Áo sơ mi trắng, mồ hôi chảy xuống xương quai xanh, một cú ném bóng lạnh lùng. Từ khoảnh khắc đó, cả thế giới của tôi chỉ còn lại anh.   Tôi ngu ngốc, bướng bỉnh, đem cả thanh xuân ra để đổi lấy một cái liếc mắt của anh.   Anh nói: "Tống Tư Niệm, cô mãi mãi không bước vào được tim tôi."   Tôi vẫn yêu. Yêu đến quên mất bản thân mình.   Năm 23 tuổi, anh cuối cùng cũng quay đầu. Nắm tay tôi nói: "Chúng ta hẹn hò đi."   Tôi tưởng ông trời thương tôi rồi. Hóa ra đó chỉ là những ngày rực rỡ cuối cùng trước khi tàn.   Một vụ tai nạn. Anh quên sạch tôi.   "Tôi không quen cô."   Bạch Nguyệt Quang của anh quay về. Tôi trở thành vai phụ thừa thãi trong chính câu chuyện tình của mình.   Tôi không cam lòng. Tôi không chịu buông.   Cho đến ngày bác sĩ đưa cho tôi tờ giấy chuẩn đoán: Ung thư giai đoạn cuối.   Tôi không còn sức để đợi, không còn can đảm để yêu nữa.   Tôi lặng lẽ rời đi, chỉ để lại một cuốn nhật ký ghi lại 10 năm chúng tôi từng có.   Khi anh nhớ lại tất cả... tôi đã không còn ở đây nữa.   Đây là câu chuyện về một cô gái yêu đơn phương 10 năm.   Về một người đàn ông đánh mất rồi mới biết trân trọng.   Về tình yêu, về tiếc nuối, và về một lời tạm biệt đến muộn.    

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Đích Nữ Trọng Sinh, Nghịch Tập Phong Hầu

Khoảnh khắc dải lụa trắng siết chặt cổ ta, phu quân ghé sát bên tai, lạnh lùng nói:   “Nàng ấy đã chịu khổ ở quê suốt mười sáu năm. Ngươi hưởng phúc thay nàng mười sáu năm, bây giờ cũng nên trả lại cả vốn lẫn lời rồi.”   Ngoài cửa sổ đèn đuốc sáng trưng. Trên dưới Hầu phủ đều ngập trong không khí vui mừng, đang chờ nghênh đón vị đích nữ lưu lạc dân gian nhiều năm trở về.   Khi mở mắt lần nữa, ta đã quỳ trở lại Kim điện năm bảy tuổi. Bá quan văn võ vẫn đang chờ câu trả lời của ta.   Kiếp trước, chính tại nơi này, ta đã đưa ra một lựa chọn khiến vận mệnh của mình rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.   Phụ mẫu đều qua đời, trong lòng ta khi ấy chỉ còn hoảng loạn và sợ hãi. Nhìn Ngụy Thừa Nghiệp cùng Chu thị đầy vẻ từ ái, ta chẳng khác nào người chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, vừa khóc vừa nhào vào lòng họ.   Muội muội Ngụy Thanh La lại đỏ mắt hét lớn, nói muốn bái Trấn Bắc tướng quân Hoắc Chấn Bắc làm sư phụ, muốn học võ, muốn ra chiến trường, muốn thay phụ thân và huynh trưởng giành lại từng tấc giang sơn đã mất.  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Nhận Nhầm Nam Nhân Nhà Bên Là Muội Muội Xinh Đẹp

Thuở bé, lúc ta còn vô tư ngây thơ, ngày ngày chỉ biết rong chơi, hầu như chẳng vướng bận điều gì.  Duy chỉ có một chuyện khiến ta mãi khắc ghi, ấy là muội muội ở viện bên chẳng bao giờ chịu cùng ta chơi đùa. Phòng của nàng chỉ cách chỗ ta ở một bức tường, song hai bên lại như hai cõi. Nhà ta rộn ràng tiếng cười, người qua kẻ lại chẳng dứt, còn bên kia thì tịch mịch như phủ băng, quanh năm vắng lặng, hiếm thấy bóng người. Một lần nọ, ta trèo tường để nhặt con diều bị gió cuốn, vô tình bắt gặp một bóng dáng nhỏ bé trong viện. Đó là lần đầu tiên ta trông thấy nàng. Khuôn mặt nàng trắng nhợt như sương, làn da gần như trong suốt, còn đôi môi lại đỏ sẫm tựa vết son trên tuyết, đôi mắt đen sâu không thấy đáy, vừa lạnh lẽo vừa khiến người nhìn rùng mình. Ta giật mình ngã khỏi tường, sợ hãi đến phát sốt suốt hai ngày liền.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Gả Nhầm Lại Gặp Lương Duyên

Sau khi bị vị Trạng nguyên lang hủy hôn, ta cầm tín vật tìm đến Tần gia. Năm xưa, mẫu thân ta từng cùng Tần lão phu nhân định ra một hôn ước. Ta giao tín vật cho tiểu công tử Tần gia, hỏi chàng hôn ước ấy liệu còn tính hay không. Sau đó, kiệu hoa tới cửa, ta mang theo mười dặm hồng trang, gả vào Tần gia. Thế nhưng trong phòng tân hôn, người vén khăn voan của ta lại chẳng phải tiểu công tử Tần gia, mà là tiểu thúc của chàng. Vị Tể phụ quyền khuynh triều dã ấy. Thủ đoạn cứng rắn, sát phạt quyết đoán, tính tình lạnh lùng vô tình. “Tiểu... tiểu thúc.” Nam nhân trầm giọng sửa lại: “Gọi phu quân.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Ta Sống Lại Trả Thù Cả Nhà Chồng Vô Ơn

Tiểu cô bị bắt cóc, bọn cướp chỉ đích danh đòi Giang Tự Châu đích thân đến chuộc người. Thế nhưng hắn ta vẫn ở bên cạnh ánh trăng sáng bị thương, chẳng chịu xuất hiện. Ta giả vờ hoảng sợ, nhìn tiểu cô mất đi thanh danh lẫn dung mạo đều mất hết trong sự thờ ơ của Giang Tự Châu. Chỉ vì kiếp trước, ta đã dùng cái chế-t ép Giang Tự Châu đi cứu người, bảo vệ được thanh danh cho tiểu cô, nhưng chẳng nhận được lời khen ngợi nào. Giang Tự Châu còn căm hận ta vì đã phá hỏng việc chữa trị cho ánh trăng sáng, khiến nàng ta tàn tật rồi nhảy sông tự vẫn. Hắn ta nổi trận lôi đình, cắ-t lưỡi chặ-t chân ta, rồi bắt ta quỳ gối trước mộ ánh trăng sáng: "Muội muội ta nói, chẳng ai cầu xin ngươi đi cứu. Chính vì ngươi ghen tị với tình cảm ta dành cho A Cẩn nên mới hèn hạ ép nàng ấy phải chế-t! Ta phải bắt ngươi nợ má-u trả bằng má-u!" Ta căm hận đến độ ho ra má-u, khi mở mắt ra, lại trở về quá khứ. Kiếp này, bọn họ đã muốn chế-t, ta sẽ cho bọn họ chế-t không yên lành.

0.0
12 ch
Gia Đấu
Nữ Nhi Cổ

Ta và Thẩm Diệc Từ thành hôn hai mươi năm, dưới gối chỉ có một người con gái là Doanh Nhi.   Hắn đề nghị để cháu trai của huynh trưởng đã mất là Thẩm Hoài Chương ‘kiêm tự hai phòng’, nói: “Sau này nó kế thừa gia sản của cả hai phòng, đến lúc chúng ta về già cũng có chỗ nương tựa.”   Ta cười nói: “Chút gia sản đó của chàng, muốn cho thì cứ cho, không cần hỏi ta.”   “Còn có tiền trang và những trang tử trồng dâu nuôi tằm.”   “Đó là của hồi môn của ta, sao có thể cho người ngoài?”   Thẩm Diệc Từ thẹn quá hóa giận, phất tay áo bỏ đi. Một lúc lâu sau, Doanh Nhi rưng rưng nước mắt đi tới:   “Mẹ, tiền bạc đều là vật ngoài thân, hà tất vì chuyện này mà khiến gia đình không được yên ổn? Mẹ cứ đồng ý với cha đi!”   Ta nhìn gấm vóc lụa là trên người Doanh Nhi, nói:   “Doanh Nhi, mẹ muốn chia tay với cha con rồi, con muốn theo ai?”

0.0
13 ch
HE
Hoá Ra Nam Thần Đã Thích Tôi Từ Lâu

​Niềm vui lớn nhất đời: Tát lật mặt kẻ ghét mình đến cùng ​Vừa xong ngày đầu tiên của đợt huấn luyện quân sự, tôi đã bị cô nàng hoa khôi của khoa hất trọn một bát bún ốc vào người. ​Cô ta bảo một đứa học dốt, nhân phẩm tồi tệ như tôi mà cũng đòi tơ tưởng đến nam thần. ​Chao ôi... Tôi nhếch miệng cười khẩy một tiếng. ​Nắm lấy anh chàng nam thần vừa đi ngang qua, trao một nụ hôn ngọt ngào rồi lên tiếng: "Làm bạn trai em nhé?" ​Hai má nam thần lập tức đỏ bừng, vẻ mặt không thể tin nổi: "Thật... Thật sao? Tốt quá rồi, cuối cuộc anh cũng chờ được đến ngày này!" ​Ngay lúc đó, cô nàng hoa khôi tức đến mức mặt mày xám xịt!

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Món Quà Cuối Cùng

Tiêu Nhược Thủy từng là đóa hoa sạch sẽ nhất trong thư viện Đại học H.   Áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, mùi oải hương nhàn nhạt.   Cô từng nghĩ đời mình sẽ đơn giản: học, tốt nghiệp, yêu một người, kết hôn. Cho đến ngày Thẩm Yến Nam dùng thủ đoạn bẩn nhất để có được cô. 3 năm hôn nhân.   Trên danh nghĩa là Thẩm phu nhân của tập đoàn Thẩm Thị.   Trên thực tế là tù nhân trong lồng son do chính anh ta xây. Anh nói: "Em không yêu tôi, tôi biết. Nhưng em đừng hòng rời khỏi tôi."   Cô đáp: "Được. Vậy anh đừng hòng sống yên." Từ đó, cô bắt đầu trò chơi báo thù.   Anh ăn cơm với ai, cô chụp ảnh gửi cho cả nhà người ta.   Anh cười với ai, cô phá đến cùng.   Anh càng muốn quên, cô càng nhắc cho anh nhớ: Người anh có được, là một Tiêu Nhược Thủy đã chết từ lâu. Thẩm Yến Nam tưởng mình đang trừng phạt cô.   Đến khi phát hiện, người bị trừng phạt đến máu thịt bầy nhầy lại là chính mình. "Tiêu Nhược Thủy, em độc ác cũng phải có chừng mực."   "Không có cách nào khác. Tôi thích."   Anh hận cô. Nhớ cô. Đau vì cô.   Đến cuối cùng mới hiểu:   Cưỡng ép có được thân xác, nhưng cả đời cũng không cưỡng ép được trái tim. Khi anh buông tay, cô lại không đi nữa.   Khi anh học cách yêu, cô đã chai sạn. Vậy rốt cuộc ai mới là người thua?   Một câu tóm gọn:   Anh dùng cả đời để giam cầm em.   Em dùng cả đời để khiến anh hối hận vì đã giam cầm em.   Đến cuối cùng, hai kẻ thua cuộc ôm nhau sưởi ấm.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tái Sinh, Ta Giúp Phu Quân Và Quý Phi Được Bên Nhau

Ngày Quý phi bị ban rượu đ/ộc vì mưu hại hoàng tự, phu quân của ta cũng lập tức t/ự s/át theo.    Hắn chỉ để lại một câu duy nhất trong thư phòng: "Cùng nhau xuống hoàng tuyền."   Khi dọn dẹp di vật, ta mới tình cờ phát hiện ra mối tư tình mà bọn họ đã che giấu mười mấy năm trời.    Hắn đối xử dịu dàng với ta, nhưng thực chất chỉ mượn quyền thế của gia đình ta để làm bước đệm cho Quý phi leo lên cao.    Ngăn bí mật cất giấu cả một xấp tranh chân dung của ả, từ khi còn là thiếu nữ cho đến lúc trở thành Quý phi.    Ta đem cả tính m/ạng và cơ nghiệp giao phó cho hắn, đổi lại chỉ là một bản án tru di cả gia tộc.    Mở mắt ra lần nữa, ta đang đứng bên ngoài gốc đào, lạnh lùng nhìn đôi tình nhân ấy ôm chầm lấy nhau.    Nhưng lần này, ta sẽ đích thân tiễn các ngươi cùng nhau xuống hoàng tuyền sớm hơn một chút.

0.0
10 ch
Nữ Cường
Ta Và Ngươi Đã Không Còn Nợ Nhau

Trước ngày thành hôn, ta cùng Xuất tiểu thư xem trúng một chiếc trâm ngọc Bịnh Đế Liên. Hỏi giá, vừa tròn mười tám lượng. Ta đang tính tự bỏ tiền túi ra mua, vị hôn phu lại sầm mặt tát cho ta một gáo nước lạnh. "Xuất tiểu thư mười ngón tay xuân không vướng bụi trần, đeo chiếc trâm Bịnh Đế Liên này mới hợp. Còn ngươi suốt ngày chui rúc trong bếp khói ám mù mịt, đeo đồ quý giá thế này thật đúng là làm phí của!" Về sau, ta chọn người khác để trao thân gửi phận. Hắn lại hoảng loạn. "Ta đã biết lỗi rồi, sau này nhất định thật lòng đối xử với nàng." Ta nghe xong bật cười. Giọng nói lạnh hơn cả băng tuyết: "Tấm chân tình của ngươi, đáng giá mấy đồng?"

0.0
16 ch
Ngôn Tình
Dưới Đèn Có Nhà

Phu quân đưa ta đến chúc thọ ân sư của chàng.   Suốt dọc đường, chàng vui vẻ nói mãi không thôi:   “Thôi tiên sinh hai mươi tuổi đã đỗ cử nhân.”   “Năm xưa ta lên kinh ứng thí không đỗ, lộ phí cũng là tiên sinh cho vay. Dẫu cuối cùng chẳng thành công, ân tình này vẫn phải ghi nhớ.”   “Thôi gia mở nghĩa thục ở huyện Thanh Hà, không thu học phí của con em nhà nghèo.”   Lòng bàn tay ta toát mồ hôi.   Năm ấy, ta vẫn còn là con dâu nuôi từ nhỏ chưa qua cửa của một nhà ở huyện Thanh Hà.   Khi bị đuổi khỏi Thanh Hà, người tiễn ta lạnh lùng nói, đời này nếu ta còn dám bước vào Thanh Hà nửa bước, họ sẽ báo quan bắt ta vì tội trộm cắp.  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Liễu Yếu Tàng Phong: Cô Nữ Tiêu Cục Báo Thù

Ngày mang mối thù giết cha gả vào Tĩnh Viễn Công phủ, ta đã biến mình thành một cái bóng.   Ngày thứ hai sau khi vào cửa, mẹ chồng nắm tay ta dặn dò: “Con dâu nhà chúng ta không được tùy tiện xuất đầu lộ diện, càng không cần tranh cường hiếu thắng. Dịu dàng, nghe lời mới là bổn phận.”   Ta cụp mắt, ngoan ngoãn đáp lời, đem từng chữ trong câu ấy nghiền nát rồi nuốt xuống bụng.   Suốt bốn năm.   Trước mặt bà, ta không bưng nổi một chậu nước, đi chưa hết nửa con phố đã mệt. Thấy ngựa thì nép sau lưng phu quân, bước qua hai ngưỡng cửa đã thở dốc đến sắc mặt trắng bệch.   Cả kinh thành đều đồn Tĩnh Viễn Công phủ cưới về một thiếu phu nhân làm bằng lưu ly, chạm nhẹ một cái cũng có thể vỡ tan.  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Full: Sau Khi Nhập Cung, Ta Dựa Vào Tài Ăn Uống Mà Sủng Quán Lục Cung

Đêm đầu nhập cung, Thẩm Noãn liền hỏi thẳng hoàng đế: "Ngài có phải là... không thể hành sự sao?"    Chỉ một câu nói ấy đã mở ra một câu chuyện hậu cung vừa hài hước, vừa chạm đến tận đáy lòng người.  

0.0
30 ch
Ngôn Tình
Dự Cảm Xấu

Vừa về đến nhà, cô thiên kim giả đã ghét bỏ ném sạch đồ đạc của tôi đi.   "Đâu ra cái thứ nghèo hèn rách nát này? Làm bẩn cả mắt tôi."   Tôi hỏi cô ấy:   "Ngọc bội trong túi của tôi đâu?"   Cô ấy nhướng mày:   "Đương nhiên là ném cùng cái túi rách của cô rồi."   Nói đoạn, cô ta đẩy cửa phòng thay đồ, chỉ vào hàng dài những chiếc túi hiệu:   "Từ nay cô cứ đeo những cái túi này, đừng có ra ngoài làm nhục mặt cái nhà này nữa."   Đồ hiệu lóa mắt, khí chất sang chảnh ập vào mặt.   Thiên kim giả ngẩng cao đầu, chờ đợi sự mang ơn mang đức của tôi.   Nào ngờ, trước mắt tôi bỗng tối sầm lại.   Cô ấy không hề biết.   Tôi mắc chứng tư duy thảm họa cực kỳ nặng, lúc nào cũng cảm thấy tai họa sắp xảy ra.   Kỳ lạ hơn là, những dự cảm xấu của tôi cuối cùng đều thành hiện thực.   Chỉ có miếng ngọc bội đó mới có thể ngăn chặn những dự cảm xấu ấy thành sự thật.   Nhìn bộ dáng cao cao tại thượng lúc này của cô ấy, trong đầu tôi chợt xẹt qua một ý nghĩ:   "Đừng quan tâm đến tôi nữa, tối nay cô sẽ chết đấy."  

0.0
0 ch
Hiện Đại
Lại Gặp Mùa Xuân

Sau khi chia tay bạn trai là ảnh đế, tôi cuỗm sạch chăn và q.u.ầ.n l.ó.t trong nhà anh. Sau đó còn thẳng tay chặn anh. Đến khi giải quyết xong mọi chuyện rồi lên mạng, tôi mới phát hiện trời sập mất rồi. Khương Ngôn Khê trực tiếp tag tài khoản chính của tôi. [Q.u.ầ.n l.ó.t thì ít nhất cũng phải chừa cho anh một cái chứ, em có mặc được đâu?] Là một người phụ nữ cả đời hiếu thắng, lúc này tôi càng không thể chịu thua. Tôi: [Người mới lên thay mặc được.] Tối hôm đó, cả cõi mạng nổ tung. Khắp nơi đều là từ khóa liên quan đến tôi và Khương Ngôn Khê. [Tôi tối cổ rồi à? Hai người này lén lút qua lại sau lưng chúng ta từ bao giờ thế?] [Chẳng trách, tôi còn đang thắc mắc sao dạo này anh ấy chăm về nhà thế.] [Tin tốt: Ông chú diễn viên độc thân cuối cùng cũng yêu đương rồi. Tin xấu: Đã chia tay.] Trong lúc cư dân mạng đang bàn tán sôi nổi, Khương Ngôn Khê đã nhanh như chớp tìm đến gõ cửa nhà tôi. “Trả q.u.ầ.n l.ó.t cho anh, kích cỡ không vừa.” “Đúng thật, hơi nhỏ.” “... Châu Nhĩ. Em bảo ai nhỏ?”  

0.0
10 ch
Ngôn Tình