Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Ta Và Muội Muội Là Một Đôi Miệng Quạ Trời Sinh

Ta và muội muội là một đôi miệng quạ. Năm năm tuổi, tiểu thư Thừa tướng phủ mắng hai tỷ muội ta là sao chổi. Ta đảo mắt, “Ngươi là sao chổi, cả nhà ngươi đều bị ngươi khắc chế-t!” Chưa đầy ba ngày, Thừa tướng bị cuốn vào vụ án mưu phản, bị tru di cửu tộc. Năm bảy tuổi, mẹ ta than phiền ngoại tổ phụ thiên vị cữu cữu ham mê cờ bạc, chắc chắn là vì hắn ta có thể nối dõi tông đường. Muội muội tùy ý nói, “Vậy thì để cữu cữu không làm nam nhân được nữa là xong!” Đêm đó, cữu cữu bị người của sòng bạc phế bỏ mệnh căn. Mẹ tái mặt, đổi hết tất cả hạ nhân đã nghe thấy muội muội nói chuyện ngay trong đêm. “Nếu để người khác biết các con xui xẻo như vậy, chắc chắn bọn họ sẽ thiêu chế-t tỷ muội các con!” Ta và muội muội nhìn thần sắc của mẹ, ngây ngô gật đầu. Cho đến năm mười tuổi, cha dẫn một ngoại thất vào cửa, bên cạnh nàng ta còn có hai đứa trẻ một trai một gái. Mẹ không khóc không làm loạn, quay đầu dịu dàng nhìn ta và muội muội. “Hai tiểu phúc tinh của mẹ, di nương vào phủ, có muốn nói vài lời cát tường không?”

0.0
8 ch
HE
[đm] Tôi Làm Nông Trong Game Kinh Dị

Thể loại: Đam mỹ, hệ thống, vạn nhân mê, 1x1, bàn tay vàng, livestream, kinh dị, vô hạn lưu. Giới thiệu: Cậu tên Lâm Tịnh Vân, Tịnh trong yên tĩnh, nghĩa là một đám mây nhỏ tĩnh lặng giữa núi rừng. Một ngày nọ, lúc đang làm thực nghiệm một giống lúa mới ở Kiên Giang, cậu đột nhiên nhặt được một viên ngọc tạo hình bông lúa giữa ruộng. Nghĩ rằng là do một vị nông dân giàu có nào đó làm rơi, Vân Vân quyết định nhặt lại đem tới cho mấy chú công an xã trả về chủ cũ.  Không ngờ, khi đến tới trụ sở xã rồi, viên ngọc lạ lại biến mất, thay vào đó, trên cánh tay trái của cậu lại hiện lên một hình xăm bông lúa hết sức xinh đẹp. Vân Vân còn vì nó mà suýt bị mẹ cạo đầu vì tưởng cậu đi xăm hình.  Sau đó, viên ngọc đã biến thành một hình xăm trên cánh tay cậu kia, nó mở ra cho cậu một không gian trồng trọt bao la bát ngát. Vân Vân: "...." Kể từ khi ấy, đám mây nhỏ nào đó lao vào cuộc hành trình làm nông, trồng cây, nuôi cá không thấy điểm kết thúc. Ba tháng sau khi nhận được không gian, Vân Vân đang ngồi húp mì ăn liền rồn rột trong nhà đột nhiên phát hiện mình dịch chuyển đến một nơi hết sức xa lạ. Nơi này như một thế giới độc lập. Nhưng lại là thế giới tai ương bốn phía. Hạn hán, lũ lụt, động đất như tiếng mẫu hậu đại nhân gọi, một tiếng đồng hồ diễn ra mấy chục lần. Người chơi hoàn toàn không thể tự sản xuất lượng thực, đành chỉ liều mạng lao vào phó bản để tìm cái ăn sống sót. Vân Vân cùng cái không gian phì nhiêu bạt ngàn: "..." Ờm.... 

0.0
22 ch
Hệ Thống
Hiệp Nữ Muốn Gán Ghép Ta Với Tiểu Hầu Gia, Ta Liền Từ Chối

)Hoàng huynh và tiểu Hầu gia cải trang vi hành, cùng lúc đem lòng yêu một hiệp nữ giang hồ. Hiệp nữ chọn hoàng huynh, nhưng lại không nỡ nhìn tiểu Hầu gia cô độc một mình. Vì thế, nàng ta ra sức vun vén cho ta và tiểu Hầu gia. Ta hoàn toàn không biết quá khứ giữa bọn họ, ôm trọn niềm vui gả vào Hầu phủ. Thế nhưng sau khi thành thân, hễ hoàng huynh và hiệp nữ xảy ra chuyện không vui, tiểu Hầu gia lại tr/út hết o/án g//iận lên đầu ta. Hoàng huynh tuyển tú đầy hậu cung, hiệp nữ rơi lệ, hắn liền nạp một kỹ nữ vào phủ để sỉ nhục ta. Hoàng huynh chê hiệp nữ không hiểu quy củ, hiệp nữ buồn bã u sầu, hắn lại kéo ta lên xe ngựa làm loạn, rồi quay sang mắng ta không biết liêm sỉ. Hiệp nữ đấu không lại các phi tần, từ đó không thể sinh con được nữa, hắn càng mặc kệ ta đang lúc lâm bồn cận kề, đuổi sạch tất cả bà đỡ, trơ mắt nhìn ta một xázc hai mạng. "Nếu Nhược Vi gả cho ta, tuyệt đối sẽ không phải chịu nhiều trắc trở như vậy." "Có trách thì trách huynh trưởng ngươi, cướp đi người ta đặt nơi đầu quả tim, lại không biết trân trọng." "Nếu không phải để Nhược Vi được an lòng, ta tuyệt đối sẽ không cưới ngươi vào cửa." Mở mắt ra lần nữa. Đối diện với sự vun vén của hiệp nữ, ta chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Mẫu hậu sớm đã tìm cho ta một vị phò mã tốt rồi, không dám làm phiền cô nương phải bận tâm."

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Cẩm Thượng Phượng Hoàng

Sau khi mẹ giành được một suất tiến cử nữ quan từ Trưởng công chúa, bà đã bảo ta và muội muội dùng tài thêu thùa để định đoạt thắng thua.    Ta thức thâu đêm suốt sáng ròng rã một tháng trời, cuối cùng cũng thêu ra được bức thêu hai mặt vốn đã thất truyền từ lâu.    Mẹ chỉ liếc nhìn một cái, liền giật lấy bức thêu của ta ném thẳng vào chậu than, rồi quay người trao suất tiến cử ấy cho muội muội.    "A Ninh, bức thêu này của con quá mức phô trương, đến trước mặt Trưởng công chúa e là sẽ chuốc họa vào thân."    "Bức tranh trúc xanh này của Nguyệt Nhi tuy đường chỉ còn thô sơ, nhưng thắng ở chỗ nề nếp, an phận. Năm nay cứ để nó đi đi."    Muội muội đỏ hoe vành mắt, rụt rè kéo vạt áo của mẹ: "Mẹ đừng trách tỷ ấy, tỷ tỷ cũng chỉ vì quá muốn thắng mà thôi, con nhường suất này cho tỷ ấy là được."    Đây đã là lần thứ sáu rồi.    Bất kể ta làm tốt đến nhường nào, mẹ luôn tìm được lý do để tác thành cho dưỡng nữ của bà.    Ta nhìn tâm huyết của mình trong chậu than hóa thành tro bụi, chẳng khóc cũng chẳng nháo.    Chiếu thư bổ nhiệm nữ quan của Thái hậu nương nương sắp sửa ban xuống rồi. Suất tiến cử của phủ Công chúa, ta chẳng hiếm lạ nữa.

0.0
9 ch
Nữ Cường
Vợ Ơi, Anh Có Thai Rồi

Một ngày nọ, có một anh chàng đẹp trai gõ cửa nhà tôi.   Cứ tưởng đâu là diễm ngộ lúc nửa đêm, ai ngờ anh ta lạnh mặt ném thẳng tờ giấy vào mặt tôi.   «Kết quả khám thai»   Người mang thai: Cố Thành.   Giới tính: Nam.   Tình trạng: Mang thai ba tuần.   Trai đẹp nhìn tôi nghiến răng nghiến lợi: "Cô phải chịu trách nhiệm với tôi."   Và thế là, năm 23 tuổi, tôi được làm mẹ mà chẳng cần đau đớn sinh nở.   "Tôi có thai rồi, là con của cô."   Nhìn người đàn ông thanh tú, đẹp trai ngời ngời, diện một bộ vest cắt may phẳng phiu, eo thon vai rộng, chân dài miên man đang phá bĩnh giấc ngủ đêm khuya của tôi...   Tôi đứng ngẩn tò te!   "Cái gì cơ, anh mang thai con của tôi á?"   Nói thật, nếu không phải vì cái mặt anh ta quá đẹp trai, chắc tôi đã tưởng anh ta bị mộng du rồi.   Sống đến chừng này tuổi, tôi đã thấy đủ loại chuyện quái đản trên đời, nhưng chuyện đàn ông có bầu thì đúng là lần đầu tiên nghe nói.  

0.0
8 ch
Hào Môn Thế Gia
Để Được Làm Thiếp Cho Một Gia Đình Quyền Quý, Ta Đã Khổ Luyện Suốt Mười Lăm Năm

Ngờ đâu đưa đẩy thế nào, ta lại bị nhét vào kiệu tám người khiêng của Đại Lý Tự Thiếu khanh Tiêu Cảnh Trinh, trở thành thê tử chính thất đường đường chính chính. Đêm tân hôn, vị phu quân mặt lạnh của ta bỏ lại một câu: “Nàng quản nội trạch, ta quản ngoại sự, chúng ta sống riêng ở hai viện”, rồi đi thẳng đến thư phòng. Hắn nhìn thấu những thủ đoạn nịnh nọt, lấy lòng hèn hạ ăn sâu vào xương tủy của ta, và cực kỳ coi thường chúng. Cho đến vài ngày sau, vị trọng thần triều đình đầy ngạo cốt ấy bị hoàng tử nhục mạ công khai, ép phải quỳ suốt nửa canh giờ ngay tại nha môn của chính mình. Tối hôm đó, hắn mang theo hơi lạnh đầy mình đẩy cửa phòng ta ra, đập mạnh tập hồ sơ vụ án lên bàn. Nhìn ta đang ngơ ngác, hắn nghiến răng, ánh mắt giấu nét tàn nhẫn quyết liệt: “Tô Lệnh Nghi, dạy ta đi, làm sao để ở ngay trên điện Kim Loan... vừa quỳ vừa lấy mạng bọn chúng.”

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Luyến Sen

Tạ Lệnh Tắc cả một đời quang minh lỗi lạc, quyền khuynh triều dã. Vết nhơ duy nhất trong cuộc đời chàng. Chính là năm ấy nhất thời mềm lòng. Cưới một kẻ ngốc như ta về làm đương gia chủ mẫu. Khiến gia trạch chẳng ngày nào yên ổn, chuyện cười truyền khắp bốn phương. Trước lúc lâm chung, Tạ Lệnh Tắc để lại cho ta hai câu. Một câu là: “Tiểu Hà, ta mệt rồi.” Câu còn lại là: “Nếu có kiếp sau, nàng đừng gả cho ta nữa.” May thay, ông trời cho ta một cơ hội làm lại. Trên đường lên kinh thành tìm đến Tạ phủ nương nhờ. Ta nghe tin thế tử phủ Đoan Vương lâm trọng bệnh. Đang tìm một cô nương xung hỷ, treo thưởng một nghìn lượng bạc. Ta không chút do dự. Tự bán mình.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nếu Có Kiếp Sau, Ta Không Muốn Làm Thê Tử Của Hắn Nữa

Ta và A tỷ đều đã đính hôn với anh em nhà Tạ gia. Không ngờ A tỷ rơi xuống nước, lại vừa vặn được Tạ Nhị lang cứu lên. Sau khi thành hôn, Tạ Nhị lang đối xử với ta lạnh nhạt xa cách, giống như người dưng ngược lối. Nhưng phàm là có A tỷ ở bên, chàng luôn không kìm được mà liếc mắt nhìn trộm. Ngay cả ngày ta và A tỷ cùng chuyển dạ sinh con, chàng cũng canh giữ ngoài viện của A tỷ trước. Đến khi chàng trở về, ta đã vì khó sản mà băng huyết. Tạ Nhị lang nắm lấy tay ta, hối hận khôn nguôi: "Ban đầu... là ta lỡ trao trái tim cho A tỷ của nàng trước. Nhưng đến tận hôm nay mới biết, từ bao giờ không hay, trái tim ta đã thuộc về nàng rồi." "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ bù đắp thật tốt." Trọng sinh trở lại ngày A tỷ rơi xuống nước. Tạ Nhị lang tung người nhảy xuống sông. Ta quay người về nhà, nói với nương: "Nương, con muốn hủy hôn."

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Mua Bảo Hiểm Cho Bố Mẹ, Tôi Bị Mắng Là Phá Của

Kiếp trước, tôi từng bỏ tiền mua cho bố mẹ mỗi người một gói bảo hiểm y tế trị giá hai nghìn tám.   Ấy vậy mà họ vừa biết chuyện đã mắng tôi té tát, bảo tôi đúng là đứa phá của: “Mua cái thứ vô dụng này làm gì, thà gom tiền lại cho anh con mua nhà cưới vợ còn hơn!”   Họ ép tôi phải hủy bảo hiểm ngay trước mặt họ.   Nửa năm sau, bố tôi bị chẩn đoán viêm thận, còn mẹ tôi cũng được xác nhận mắc bệnh tiểu đường, cuối cùng cả hai bị anh trai tôi đuổi thẳng ra khỏi nhà.   Không còn chỗ nào để đi, họ kéo theo vali đến chặn trước cổng công ty tôi, nhất quyết bắt tôi phải đứng ra gánh trách nhiệm.   Chỉ sau một đêm, tôi biến thành “đứa con gái bất hiếu bỏ mặc cha mẹ” bị cả mạng xã hội chửi rủa.   Ngay dưới lầu công ty, tôi bị một đám cư dân mạng tự xưng là chính nghĩa vây kín rồi xô đẩy, cuối cùng trong cảnh hỗn loạn ấy, tôi bị đẩy ra giữa lòng đường.   Khi mở mắt thêm lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày bố mẹ ép tôi hủy bảo hiểm.   Lần này, tôi không những sẽ không hủy, mà còn phải mua thêm cho mỗi người họ một gói bảo hiểm tai nạn nữa.   “Con đúng là biết phá tiền!”   Bố tôi vung tay ném mạnh hợp đồng bảo hiểm xuống bàn trà, giọng giận dữ như muốn lật tung cả căn nhà.   “Sao tao lại sinh ra một đứa con gái phá của như mày cơ chứ?”   “Mày mua cái thứ vớ vẩn này làm gì?”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Sống Lại Trở Về Đêm Trước Đại Hôn

Đêm cuối thu, mưa bụi lất phất. Trong khuê phòng Thẩm gia, ánh nến lay động, bóng người hắt lên tường, chập chờn như mộng. Ta vừa mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc. “Muội muội…” Một nữ tử quỳ trên nền gạch xanh lạnh lẽo, nước mắt rơi từng giọt. Nàng mặc áo ngủ màu trắng, mái tóc dài xõa xuống bờ vai, gương mặt tái nhợt như hoa lê trong mưa. Là Thẩm Vân Dao. Tỷ tỷ của ta. Tim ta đột nhiên co rút. Ta nhận ra căn phòng này. Bình phong khảm ngọc, chiếc lò đồng hình chim phượng trên bàn, cây trâm ngọc bích đặt cạnh hộp trang điểm… Đây là khuê phòng của ta ở Thẩm gia. Ta… đã trở về? “Muội muội, cầu xin muội…” Thẩm Vân Dao khóc đến nghẹn ngào. “Ta đã có người trong lòng, không thể gả vào Bùi gia được. Muội thay ta đi, được không?” Một tiếng sấm nổ vang ngoài cửa sổ. Ta ngồi trên giường, nhìn người đang quỳ trước mặt, trong đầu như có vô số ký ức tràn về. Kiếp trước. Cũng là đêm này. Thẩm Vân Dao quỳ xuống cầu xin ta. Chủ mẫu Tần thị ngồi bên cạnh lau nước mắt, khóc lóc kể khổ. Phụ thân Thẩm Hoài Viễn trầm mặt, lấy hiếu đạo và danh dự gia tộc ép ta gật đầu. Mà ta… Ta đồng ý. Ngày hôm sau, ta mặc hỉ phục của trưởng tỷ, lên kiệu hoa, gả vào Bùi gia. Ta thay nàng làm con dâu Bùi gia. Ta thay nàng hầu hạ trưởng bối. Ta thay nàng quản lý Hầu phủ. Ta thay nàng đối mặt với những âm mưu tranh đấu, thay nàng che mưa chắn gió cho người nam nhân tên Bùi Nghiễn Ninh. Nửa đời của ta đều ở Bùi gia. Từ một thiếu nữ mười sáu tuổi đến khi tóc mai điểm bạc. Nhưng cuối cùng, trước lúc ta nhắm mắt, Bùi Nghiễn Ninh đứng bên giường bệnh của ta, trầm mặc rất lâu rồi nói: “Nếu năm đó người gả cho ta là nàng ấy… có lẽ ta sẽ vui vẻ hơn một chút.” Chỉ một câu. Phủ định cả nửa đời của ta. Hóa ra những năm tháng ta bỏ ra chẳng đáng một chữ. Ta là thê tử của hắn. Nhưng trong lòng hắn, ta chỉ là người thay thế. Móng tay ta vô thức cắm vào lòng bàn tay. Đau. Đau đến mức khiến ta biết, tất cả đều là thật. Ta thực sự sống lại rồi. “Muội muội…” Thẩm Vân Dao ngẩng đầu nhìn ta, nước mắt giàn giụa. “Ta biết yêu cầu này rất ích kỷ. Nhưng ta thật sự không thể gả cho Bùi thế tử. Chàng ấy lạnh lùng vô tình, lại không thích ta. Nếu ta gả qua đó, cả đời này sẽ bị hủy mất.” Ta nhìn nàng. Kiếp trước, nàng cũng nói như vậy. Nói mình đáng thương. Nói mình bất hạnh. Nói cả đời mình sẽ bị hủy. Thế nên… Nàng liền đẩy ta vào vực sâu thay mình. Thật nực cười. Lúc này, Tần thị ngồi ở ghế trên cũng đỏ hoe mắt. “Thanh Ninh, con từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện.” Bà ta cầm khăn tay, giọng nghẹn ngào: “Tỷ tỷ con thân thể yếu đuối, chịu không nổi quy củ nghiêm ngặt của Hầu phủ. Con là đứa hiếu thuận nhất, lần này hãy giúp tỷ tỷ con đi.” Ta không nói. Tần thị lại thở dài. “Thẩm gia nuôi con lớn đến chừng này, chẳng lẽ con không nên báo đáp sao?” Ta ngước mắt nhìn bà ta. Báo đáp? Ta suýt bật cười. Mẫu thân ruột của ta qua đời từ khi ta lên sáu. Không đầy ba tháng sau, phụ thân đã cưới Tần thị vào cửa. Những năm qua, bà ta đối xử với ta không tính là khắc nghiệt, nhưng cũng chưa từng thật lòng yêu thương. Bởi trong mắt bà ta, ta chỉ là thứ để dùng. Khi cần một nữ nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện, bà ta nghĩ tới ta. Khi cần một quân cờ hy sinh vì gia tộc, bà ta vẫn nghĩ tới ta. Còn mọi thứ tốt đẹp… Đều thuộc về Thẩm Vân Dao. “Thanh Ninh.” Giọng nói uy nghiêm vang lên. Thẩm Hoài Viễn đặt mạnh chén trà xuống bàn. “Chuyện này không cần bàn nữa.” Ông nhìn ta, giọng không cho phép phản kháng. “Ngày mai, con thay tỷ tỷ xuất giá.” “Từ đầu đến cuối, Bùi gia chỉ cần nữ nhi Thẩm gia. Chỉ cần người ngồi trong kiệu hoa là con gái nhà chúng ta, không ai phát hiện được.” Ta nhìn người phụ thân này. Kiếp trước. Chính ông cũng nói những lời ấy. Sau đó, ông còn vỗ vai ta, nói: “Thanh Ninh, con là đứa hiểu chuyện nhất.” Hiểu chuyện. Chỉ vì ta hiểu chuyện nên mới đáng bị hy sinh sao? Trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Ngoài cửa, mưa vẫn rơi. Ta nhìn ba người trước mặt. Một người đang quỳ khóc. Một người đang lau nước mắt. Một người nghiêm mặt ra lệnh. Ai cũng có nỗi khổ của riêng mình. Chỉ có ta… Không có quyền nói mình đau. Một lúc lâu sau. Ta bỗng cười. Nụ cười ấy khiến ba người trước mặt đều sững sờ. Kiếp trước, ta quá ngu. Lần này… Ta sẽ không ngu nữa. Ta đang định mở miệng từ chối. Bỗng nhiên, ngoài viện vang lên tiếng bước chân vội vã. “Cạch!” Cửa phòng bị đẩy mở. Quản gia chạy vào, thở hổn hển. “Lão gia! Phu nhân!” Ông ta cầm trong tay một phong thư, sắc mặt tái nhợt. “Người Bùi gia tới!” Cả phòng đồng loạt ngẩng đầu. Thẩm Hoài Viễn nhíu mày. “Giờ này tới làm gì?” Quản gia nuốt nước bọt. “Người đưa thư nói… đây là thư của Bùi thế tử.” Nghe ba chữ ấy. Tim ta đột nhiên khựng lại. Bùi Nghiễn Ninh. Người nam nhân mà ta đã làm phu thê suốt nửa đời. Người cuối cùng nói với ta rằng… Nếu năm đó người gả là Thẩm Vân Dao thì tốt biết mấy. Thẩm Hoài Viễn mở thư. Chỉ nhìn vài dòng. Sắc mặt ông lập tức thay đổi. Tần thị sốt ruột hỏi: “Lão gia, thế nào?” Thẩm Hoài Viễn không trả lời. Ông chỉ siết chặt lá thư đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Rồi… Đập mạnh chén trà xuống đất. Choang! Mảnh sứ vỡ tung. Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Ta chậm rãi nhìn sang. Trên trang giấy trắng, nét chữ mạnh mẽ quen thuộc hiện ra. Chỉ có hai dòng. Nếu trưởng nữ Thẩm gia không muốn gả. Vậy hôn sự này hủy bỏ. Bùi mỗ không cưới người thay thế.

5.0
26 ch
HE
Thoái Đoạn Nghiệt Duyên

Trước khi rời khỏi nhân thế, nương ta từng mộng thấy mối hôn sự ta sắp bước vào chẳng phải lương duyên, nên bà dặn bằng mọi giá ta phải lên kinh thành để hủy bỏ hôn sự ấy.   Trên đường đi về kinh, ta lỡ ăn phải nấm độc, may giữ được mạng, nhưng từ đó cổ họng lại chẳng phát ra được tiếng nào.   Ta lần theo đường xa, trải qua bao khốn khó mới đặt chân tới được kinh thành, vừa đưa hôn thư ra đã bị người trong tướng phủ hiểu lầm rằng ta đến để buộc họ thực hiện lời hẹn năm xưa.   Khổ một nỗi, ta không biết chữ, miệng không thể nói, tay lại chẳng viết ra được điều gì cho rõ ràng.   Hạ Chi Chu chỉ đưa mắt nhìn ta thoáng qua, rồi quay đi với vẻ lạnh nhạt.   “Một cô nương thôn dã lớn lên nơi đồng hoang núi vắng như nàng, lấy gì để ngồi vào vị trí chủ mẫu tướng phủ? Nếu đã muốn với tới cành cao, trước hết hãy gột sạch cái khí quê mùa bám sâu trong xương cốt kia đi. Chừng nào học được chút dáng vẻ của người có giáo dưỡng, khi ấy hãy đến nói chuyện hôn sự với ta.”   Ta cố học mãi, nhưng những phép tắc khuôn thước kia dường như chẳng chịu lưu lại trong lòng.   Mỗi lần ta đặt hôn thư xuống rồi tìm cách trốn khỏi phủ, chưa kịp đi xa đã bị người ta bắt trở về.   Ánh mắt Hạ Chi Chu khi nhìn ta lạnh buốt như sương phủ cuối canh.   “Nàng lén ra ngoài là muốn để khắp kinh thành đồn rằng tướng phủ bạc đãi nàng hay sao? Nàng sốt ruột muốn ép ta cưới nàng đến mức ấy à?”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
7,8 Triệu Tệ Đổi Lấy Sự Tỉnh Ngộ

Sau khi vừa thanh toán xong khoản tiền đặt cọc cho căn nhà tân hôn trị giá 8 triệu tệ, chồng tôi đã âm thầm thêm tên bố mẹ anh ta vào, còn tôi thì không hé răng một lời. 7 ngày sau, đến hạn thanh toán số tiền còn lại, tôi dứt khoát rút sạch toàn bộ 7,8 triệu tệ trong thẻ mang đi.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Lật Mặt Gã Chồng Vô Liêm Sỉ

Chi phí phẫu thuật của mẹ chồng là 380 nghìn tệ, ngay trong ngày chồng đã chuyển khoản xong xuôi.   Ngày hôm sau mẹ chồng lại gọi điện đòi tiền, anh ta bảo:   “Tiền đưa cho em trai mua căn hộ rồi", tôi đáp:   “Vậy thì bảo nó trả lại căn hộ đi".  

0.0
8 ch
Mục Ngọc

Ngày tin Tiêu Chỉ Sơ bị sơn phỉ sát hại khi đang làm con tin truyền về kinh thành, phu quân ta lặng lẽ ngồi trong thư phòng suốt một ngày một đêm.   Đến khi đám sơn phỉ bị diệt sạch, hắn mở tiệc nơi Kim Loan điện, nâng chén cùng quần thần, khắp triều đều chúc mừng chiến thắng.   Sáng hôm sau, ta đích thân nấu canh bổ, mang đến Kim Loan điện. Nào ngờ, đập vào mắt lại là cảnh hắn đã c/ắt cổ tay tự vẫn. Bên tay hắn, là bức hoạ của Tiêu Cảnh Sơ được  ôm chặt đến chết cũng không buông.   Nét bút tinh tế, thần vận như thật, từng nét mực đều thấm đẫm tình ý.   Bên cạnh bức họa là những dòng chữ ghi chép mối tương tư âm thầm kéo dài hơn mười năm. Hắn viết Tiêu Chỉ Sơ là hình bóng duy nhất trong tim hắn.    Mở mắt lần nữa, ta đã quay về ngày đầu gặp Thẩm Khinh Trần. Hắn khi ấy vẫn thuở thiếu niên, cả người lấm lem bùn đất, chỉ vì tranh giành một chiếc bánh màn thầu đã mốc mà bị một đám thiếu niên lớn tuổi vây đánh.   Lần này, ta xoay người rời đi.   Về sau, hắn mặc một thân y bào đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, vẻ mặt thống khổ: "Vì sao... kiếp này nàng lại bỏ mặc ta?"  

0.0
15 ch
Nữ Cường
Đi Qua Ngày Giông Bão Cùng Con

Chồng chủ động đệ đơn l/y h/ôn, thẩm phán hỏi cặp song sinh bốn tuổi muốn theo ai.   Con trai là người lên tiếng trước:   “Con có thể kể cho chú nghe một bí mật mà mẹ cũng không biết không ạ?”.   Tất cả những người có mặt tại tòa đều sững sờ.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Gió Ấm Thành Vân

Tôi và vợ là tổng giám đốc đã kết hôn bí mật tròn tám năm.   Đúng ngày cả công ty đi dã ngoại ngoại khóa, thư ký của cô ấy bỗng nhiên đến kính rượu rồi nói:   Anh ơi, chúc mừng anh nhé, bà chủ vừa sinh một bé trai nặng bốn cân vào tuần trước, mẹ tròn con vuông.  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Phi Tử Nhu Nhược Chỉ Muốn Nghỉ Hưu

Ta là phi tần nhu nhược nhất hậu cung, lại sinh ra một đứa con trai cũng nhu nhược.   Hai mẹ con nhu nhược chúng ta không gây chuyện, nhưng cũng sợ chuyện.   Tức giận rồi, nhiều lắm cũng chỉ hóa bi phẫn thành ăn uống.   Cả cung nhắc tới ta: “Ninh phi à, các ngươi bắt nạt loại người thật thà ấy làm gì?”   Nhắc tới con trai ta: “Nhị hoàng tử lại cao thêm rồi.”   Hai mẹ con nhu nhược chúng ta lăn lộn trong hậu cung mười năm.   Những kẻ trước kia coi thường chúng ta, nay đã lười nhìn chúng ta rồi.    Chỉ mong ngày nào đó được về hưu, ta và con trai đến đất phong tiêu dao khoái hoạt.   Kết quả, hai sủng phi đấu đá trong cung, lưỡng bại câu thương.   Một đạo thánh chỉ giáng xuống, phong ta làm Quý phi, cùng quản lý lục cung.   Trời đánh mà, đang nằm yên ổn, đột nhiên lại phải điểm danh đi làm!

0.0
6 ch
Nữ Cường
Song Ảnh

Ta từ nhỏ đã có thể trò chuyện với bóng.   Năm mười tuổi, bóng của một chủ tiệm gạo nói với ta rằng hắn trộn đá vụn vào chum gạo để kiếm thêm tiền thất đức.   Ta nhất thời bốc đồng, chạy thẳng đến nha môn tố cáo.   Kết quả bị đánh một trận, rồi ném ở đầu trấn.   Từ đó về sau, ta mới biết điều hơn.   Bóng nói thật, con người lại chẳng biết cảm kích.   Sau này, ta đến kinh thành, ngồi dưới gầm cầu xem bói cho người ta.   Bấm ngón tay làm ra vẻ, thực ra toàn dựa vào bóng để moi tin.   Rồi sau đó, Tấn Vương Triệu Diễn ném một thỏi vàng xuống trước sạp của ta, mời ta vào phủ làm mưu sĩ, thay hắn giám sát bách quan.   Ta làm một mạch ba năm.   Hôm kia, hắn đòi ngủ với ta. Trên dưới trong phủ đều nói ta cuối cùng cũng ngóc đầu lên được rồi.

0.0
6 ch
Gia Đấu
Cơ Chiêu

Thứ muội mượn danh nghĩa của ta, bí mật thư từ qua lại với một thư sinh suốt nhiều năm.   Nào ngờ, thư sinh ấy lại chính là thế tử phủ Hoài Nam Vương.   Ngày thế tử đến phủ cầu thân, sính lễ nối dài hơn mười dặm, khiến cả thành chấn động.   Ta được gả đi trong muôn vàn vinh hiển.   Sau thành thân, phu thê ân ái mặn nồng, tình sâu ý hợp.   Mãi đến khi thứ muội hòa ly trở về nhà.   Nàng mang theo một trăm lẻ tám bức thư, rồi tự thiêu trong khuê phòng.   "Thôi lang, chàng phụ ta! Chàng hại ta!"   Từng lời như máu hòa nước mắt, ai oán đến tận xương tủy.   Kể từ đó, đôi giai ngẫu hóa thành oán ngẫu.   Suốt cả một đời, Thôi Liên chưa từng nhìn ta thêm lấy một lần.   Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng ngày Thôi Liên đến phủ cầu thân.   Hắn đang gạt bà mối sang một bên, dáng người cao ngất như ngọc, đích thân chắp tay thi lễ:   "Tại hạ là Thôi Liên, đích trưởng tử của Hoài Nam Vương, đến đây cầu cưới đại tiểu thư nhà họ Cơ."   Ta đóng chặt cửa, nhất quyết không gặp.   "Tiểu nữ với thế tử vốn chưa từng quen biết."   "Thế tử... e là đã nhận nhầm người rồi?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Phi Tử Thất Sủng Chỉ Muốn Nghỉ Hưu

Ta là phi tần vô dụng nhất hậu cung, lại còn sinh ra một đứa con trai cũng vô dụng chẳng kém.   Mẹ con ta tuy hèn nhát vô dụng, nhưng chưa từng gây sự với ai, chỉ cầu được yên thân. Mỗi khi tức giận, nhiều lắm cũng chỉ biến uất ức thành khẩu vị mà ăn thêm vài bữa.   Khắp hậu cung nhắc đến ta đều nói: “Ninh phi ấy mà, các ngươi bắt nạt một người thành thật như nàng làm gì?”   Nhắc đến con trai ta thì chỉ có một câu: “Nhị hoàng tử lại cao thêm rồi.”   Mẹ con ta cứ thế lặng lẽ sống trong hậu cung suốt mười năm. Những kẻ từng khinh thường chúng ta, đến giờ ngay cả liếc mắt cũng lười.   Ta chỉ mong có một ngày được lui về đất phong, cùng con trai sống những tháng ngày tiêu dao tự tại.   Nào ngờ hai vị sủng phi đấu đá chốn hậu cung, cuối cùng lưỡng bại câu thương.   Một đạo thánh chỉ bất ngờ giáng xuống, sắc phong ta làm Quý phi, thay mặt Hoàng hậu quản lý lục cung.   Đúng là oan nghiệt!   Đang yên đang lành, tự dưng lại phải “chấm công đi làm” rồi! ...

0.0
7 ch
Nữ Cường
Tần Qua Chi Tuyết

Ngày Tần Qua đăng cơ, hắn giế.t sạch tất cả những kẻ từng ức hiếp hắn, trên từ Thái hậu, dưới đến quản sự trong cung, một người cũng không chừa. Một tiểu thái giám từng nhận ân huệ của ta lén chạy tới, nhét cho ta một bộ áo vải thô, giục ta mau trốn.   Trưởng tỷ đẩy mạnh ta ngã xuống đất, còn mình thì cướp trước bò lên xe ngựa. “Tỷ tỷ! Tỷ…”   Ta vươn tay muốn kéo nàng lại.   Trúc mã vén rèm, nhíu mày, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn: “Tỷ tỷ nàng từng kết thù với hắn, lẽ nào nàng muốn trơ mắt nhìn nàng ấy đi chịu chết? Dù sao nàng cũng là sủng phi của tiên đế, hắn có thể làm gì nàng chứ?”   Xe ngựa lộc cộc rời đi.   Bọn họ không biết.   Năm ta mười tám tuổi, Thái hậu ném cho ta một gói mê dược, bảo ta hạ thuốc Tần Qua.   Ta không những không đắc thủ.   Mà còn bị hắn đắc thủ.  

0.0
8 ch
HE
Kinh Thành Đều Bảo Ta Trèo Cao

Ta có hôn ước thuở nhỏ với tiểu công tử Mai gia, chỉ là sau này gia cảnh nhà ta sa sút, cha mẹ đều mất cả. Vú nuôi dẫn ta vượt ngàn dặm xa xôi đến kinh thành tìm người thân, nương nhờ người cữu cữu vốn đã sa sút thành thường dân. Cữu cữu dẫn ta vào Mai gia, Mai gia vốn là nơi coi trọng lời hứa, nói rõ rằng chuyện hôn sự này nhất định vẫn tính. Nhưng cữu cữu không yên lòng, cữu mẫu lại hay lo lắng, bảo ta thường xuyên đi lại với Mai tiểu công tử để bồi đắp tình cảm. Ta nghe lời họ, ra sức lấy lòng hắn. Yến tiệc Mai gia hay thọ tiệc của trưởng bối, ta đều giữ đúng bổn phận, không sai một bước. Vậy mà Mai Lăng Chu vẫn ghét bỏ ta. Có một lần, hắn khinh miệt nói với người nhà rằng: "Lâm Uyển tâm cơ sâu xa, ham phú quý, chẳng phải hạng người lương thiện." Ta khi ấy đang đứng ngoài cửa, tay cầm liều thuốc thức trắng đêm tìm về, một tiếng cũng không dám ho he. Sau này tuổi tác lớn dần, hắn không còn lộ vẻ chán ghét ra mặt như vậy nữa. Nhưng ta biết rõ, hắn không thích ta. Cho đến năm ta mười tám tuổi, chính là năm chuẩn bị thành hôn — Ta đã chủ động hủy bỏ hôn ước, gả cho Thừa tam lang nhà họ Thôi, người vốn bị ngã hỏng đầu óc.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
A Kinh

Ta cùng đệ đệ đ/ẩy cha xuống vách núi sâu, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.    Nào ngờ phủ Thị lang ở Kinh thành lại phái người đến tận miền quê nghèo này, nói rằng ta chính là vị đích tiểu thư bị bế nhầm năm xưa của gia tộc họ.    Ta nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của đệ đệ, kiên định nói với người của phủ: "Ta phải đem đệ ấy đi cùng."

0.0
15 ch
Gia Đấu
Người Che Mưa Cho Nàng

Em gái thứ xuất từng đội tên ta, lặng lẽ qua thư với một thư sinh suốt mấy năm ròng.   Chẳng ai trong phủ ngờ rằng, người thư sinh áo vải ấy lại chính là thế tử Hoài Nam Vương.   Ngày hắn tự mình đến Cơ gia cầu thân, sính lễ nối dài hơn mười dặm, xe ngựa đỏ thắm gần như phủ kín cả con đường lớn.   Cả thành đều vì hôn sự ấy mà xôn xao.   Ta xuất giá trong muôn vàn thể diện, hoa lệ đến mức người người đều nói Cơ gia có phúc.   Sau ngày thành hôn, ta và phu quân cũng từng ân ái hòa hợp, quấn quýt như mật quyện cùng đường.   Mãi cho đến khi thứ muội hòa ly, một thân trở lại nhà mẹ đẻ.   Nàng đem theo đủ một trăm lẻ tám phong thư, rồi tự châm lửa thiêu mình trong khuê phòng.   “Thôi lang, là chàng phụ ta! Chàng làm lỡ cả đời ta rồi!”   Từng lời nàng thốt ra khi ấy đều đau đến như có máu rỉ xuống.   Kể từ khoảnh khắc đó, đôi phu thê từng được người đời hâm mộ bỗng hóa thành một cặp oán ngẫu lạnh như tro tàn.   Nửa đời còn lại, Thôi Liên chưa từng ngoảnh đầu nhìn ta thêm một lần.  

0.0
10 ch
HE
Nàng Tráo Hôn Độ Mệnh

Vào năm ta vừa tròn tuổi cài trâm, phụ mẫu theo lễ xưa mà thay ta xem xét nhân duyên.   Người được chọn để ta gặp mặt là Nhị công tử Vệ gia.   Hôm ấy, trước cửa chùa thanh tịnh, ta và hắn chỉ kịp lướt qua nhau trong thoáng chốc.   Hai bên trưởng bối đều cảm thấy cuộc gặp ấy thuận mắt, thế là hôn ước cũng được định xuống từ đó.   Nhưng đến đêm đại hôn.   Người cùng ta thành lễ phu thê trong tân phòng, lại chẳng phải vị tân lang mà ta từng được hứa gả.   Mà là huynh trưởng tàn tật của hắn.   Vệ Tranh rời khỏi kinh thành suốt ba năm dài.   Ngày hắn trở về, vừa bước vào đã nhìn thấy huynh trưởng mình đang ngủ trong phòng ta.   Hắn mắng ta không biết giữ liêm sỉ.   Hắn lại oán hận huynh trưởng mình đã cướp mất thê tử của hắn.   Đến cuối cùng, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu ta.   Ta trở thành ngọn nguồn khiến hai huynh đệ bọn họ tương tàn.   Cũng trở thành kẻ bị người đời chỉ trỏ, khinh miệt cho đến hết đời.  

0.0
9 ch
Nữ Cường