Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Ta có một khuyết điểm chết người, đó là mê muội cái đẹp. Từ thuở biết nhận thức, chỉ cần nhìn thấy người xinh đẹp, bất kể là nam hay nữ, là tỷ tỷ bán hoa đầu phố hay công tử phong lưu trong thơ ca, ta đều có thể đứng ngây người ra ngắm nhìn, trong lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ thuần khiết. Phụ thân ta, một đại tướng quân thô kệch, thường gõ đầu ta mà mắng: "Nữ nhi nhà người ta mê tài hoa, mê nhân phẩm, còn con chỉ nhìn mặt, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thôi con ạ." Lúc đó ta chỉ cười hì hì, cho rằng trên đời này làm gì có ai nỡ lòng dùng một gương mặt điên đảo chúng sinh để làm việc ác. Vì sự ngu muội ấy, ta đã khăng khăng đòi gả cho trưởng tử phủ thừa tướng Cố Thanh Hằng. Hắn là đệ nhất mỹ nam kinh thành, bạch y trắng tuyết, khí chất thanh cao như tùng như bách. Để được gả cho hắn, ta, đích nữ của phủ tướng quân, đã không tiếc hạ mình, quấn quýt si mê, dùng cả thế lực của phụ thân để đổi lấy một tờ hôn thư. Kiếp trước, vào đúng ngày đại hôn, ta đội mũ phượng, phủ khăn voan đỏ, lòng ngập tràn hạnh phúc bước vào hỉ đường của phủ thừa tướng. Nhưng ngay khoảnh khắc chúng ta chuẩn bị hành lễ bái đường, ta lại nghe thấy tiếng xì xào, cảm thấy có gì đó không đúng. Qua khe hở bên dưới chiếc khăn voan, ta bỗng nhìn thấy hai đôi giày thêu hoa văn chữ hỉ. Một đôi là của ta, đôi còn lại thuộc về một nữ tử khác. Ta bàng hoàng tự tay vén khăn voan lên
Tôi là thư ký riêng của thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh. Anh mắc chứng "đói khát da thịt", mỗi lần phát bệnh lại giống như một con giòi, cuộn tròn trên sàn. Chỉ khi chạm vào làn da của tôi, anh mới có thể trở nên tốt hơn. Dù chúng tôi đã nói rõ với nhau rằng đây chỉ là giúp đỡ chữa bệnh, không được nói cho người khác biết. Hơn nữa tôi còn có bạn trai. Nhưng bệnh của thái tử gia ngày càng nghiêm trọng. Ban đầu chỉ có nắm tay, nhưng càng về sau, dù có ôm cũng chẳng thỏa mãn được cơn bệnh của anh. Cho đến khi chúng tôi đi công tác, anh với gương mặt tái nhợt leo lên giường của tôi, hơi thở dồn dập phả vào cổ tôi, giọng nói khàn khàn gợi cảm: "Bảo bảo, giúp tôi với, chỉ một lần thôi, tôi thề đấy. Tôi đảm bảo sẽ không dây dưa với cô nữa, tôi sẽ biết rõ vị trí của mình." Sau này, anh nói với bạn trai tôi rằng: "Chứng khát khao tiếp xúc da thịt gì chứ? Thứ tào lao này mà cậu cũng tin à? Người cô ấy yêu là tôi, chẳng qua là không muốn làm tổn thương cậu thôi. Người không được yêu mới là kẻ thứ ba."
Ta từng lưu lạc chốn phong trần, học được một thân thủ đoạn quyến rũ mê hoặc lòng người. Sau khi trở về nhà, ta tranh sủng, câu dẫn người khác, chuyện gì cũng muốn lấn át trưởng tỷ một bậc. Trưởng tỷ mặc áo trắng, trang điểm thanh nhã, ta liền khoác váy đỏ, tô điểm rực rỡ diễm lệ. Nàng gảy đàn hiến khúc, ta liền theo tiếng nhạc mà múa, cướp hết mọi ánh nhìn. Thái tử đến trả nàng chiếc ô hoa đào đã mượn, ta lại mạo nhận đoạn nhân duyên ấy, cướp lấy vị trí Thái tử phi. Phu thê kết tóc từ thuở thiếu niên, ân ái chẳng chút nghi kỵ. Ta từng cho rằng mình đã thắng được vẻ vang. Cho đến đêm trước ngày phong hậu, trưởng tỷ dâng một tờ trạng cáo lên ngự tiền. Từng câu từng chữ như rỉ m/ á/ u, kể hết quá khứ cùng những việc ác ta từng làm. Thiên tử nổi trận lôi đình, quay sang lập nàng làm hoàng hậu. “Nếu không phải năm đó nàng mạo nhận chiếc ô hoa đào ấy, cố ý quyến rũ trẫm, trẫm sao có thể cưới nhầm người?” Ta bị giam vào lãnh cung, mang thai mà ôm hận ch/ ếc đi. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày Thái tử đến trả ô, nha hoàn khẽ hỏi: “Chiếc ô này vốn là của tiểu thư, chi bằng nhân cơ hội lấy lại?” Ta nhẹ nhàng lắc đầu. “Không cần nữa.”
Vì quá ham ăn, ta trở thành trò cười khắp kinh thành. Tiểu thư nhà người ta ăn cơm đếm từng hạt, còn ta ăn cơm phải dùng chậu đựng. Vị hôn phu đã đính ước với ta ba năm đến nhà ta dùng một bữa cơm, hôm sau liền đến từ hôn. Lý do là ta một hơi ăn hết một con dê nướng nguyên con, dọa hắn gặp ác mộng suốt nửa đêm, sợ sau khi thành thân, ta sẽ ăn đến mức khiến nhà hắn phá sản. Sau khi chuyện này truyền ra ngoài, ta hoàn toàn trở thành người khiến các công tử thế gia nghe tên đã phải tránh xa. Mẫu thân ngày nào cũng nhìn ta và cơm, buồn đến mức liên tục lau nước mắt. “Hạ Hạ, con ăn ít đi hai miếng thôi. Cứ ăn thế này, con thật sự không gả đi được đâu.” Ta nuốt miếng thịt kho tàu cuối cùng, rồi ợ một cái. Không gả đi được thì thôi. Cùng lắm sau này ta ra đầu đường biểu diễn đập đá trên ngực để tự nuôi sống mình. Nhưng ta tuyệt đối không ngờ được rằng… Hoàng đế lại đích thân chỉ định ta vào Đông cung.
Phu quân vì muốn giữ thân cho nhân tình, vậy mà thuê hẳn một sát thủ đến thay hắn thị tẩm với ta. Tay vừa chạm phải thân thể xa lạ kia, ta đang định kinh hô thì trước mắt bỗng hiện ra một màn chữ. [Nam chính chơi chiêu này đúng là tuyệt thật. Vì muốn giữ thân cho nữ chính, hắn tự tay cắm cho mình cả một thảo nguyên xanh mướt.] [Nữ phụ sắp nhận ra người kia không phải phu quân mình rồi. Chỉ cần nàng hét lên một tiếng, nam chính sẽ lập tức cắn ngược, vu cho nàng không giữ phụ đạo.] [Ai mà ngờ được, Diêm La đứng đầu Tu La bảng về khả năng giết chóc, phi vụ đầu tiên trong đời lại là đi làm thế thân cho người ta.] [Trời đất ơi, nửa bên mặt bị mặt nạ che mất mà vẫn đẹp thế này, góc nghiêng gì mà tuyệt sắc vậy?] [Chỉ bị nữ phụ nhìn thêm vài lần mà tai đã đỏ bừng. Diêm La đại nhân cũng thuần tình quá rồi đấy. Đổi lại là ta, ta cứ sai thì sai luôn.] Ta lập tức bịt chặt miệng, nuốt ngược tiếng kinh hô suýt bật ra, len lén quan sát bóng người vai rộng eo hẹp trước mặt, cổ họng vô thức khẽ động. Sát thủ sao?
Ta và Triệu Yếm kết tóc từ thuở thiếu niên, phu thê tình thâm. Nhưng sau khi sống lại, việc đầu tiên chàng làm lại là bỏ ta ở lại, đi tìm người thế thân đã bầu bạn cùng chàng mấy chục năm ở kiếp trước. Nghe nói nữ tử ấy rất đáng thương. Thuở nhỏ nàng bị bán đi, sau khi ta chết sớm, lại vì dung mạo giống ta mà được dâng cho Triệu Yếm khi ấy tính tình thất thường, lúc nóng lúc lạnh. Hai người yêu hận dây dưa, trải qua biết bao trắc trở, cuối cùng cũng có được hồi đáp. Nhưng có lẽ Triệu Yếm đã quên mất. Ta cũng từng vì chàng mà bôn ba xoay xở giữa thời loạn, từng tổn hại thân thể đến ho ra máu, từng hao tâm tổn trí mưu tính cho chàng. Năm ấy ta triền miên trên giường bệnh, chàng đội mưa trở về, chẳng nói một lời, chỉ siết chặt tay ta, run rẩy rơi lệ. Vì vậy, khi được sống lại một đời. Lúc Triệu Yếm xuống phương Nam tìm người, sai người truyền lời rằng chàng không thể tự mình đến cửa cầu thân, bảo ta chờ thêm vài ngày. Ta im lặng một lát, nhận lấy một tấm canh thiếp khác trên án thư, chỉ nói: “Không cần chờ nữa.”
Kiếp trước, Tô Niên kết hôn với Giang Văn Tự. Ngày cưới, bạn thân Ôn Đình bị hại trong hẻm nhỏ. Từ đó Giang Văn Tự ôm tội lỗi, dốc hết dịu dàng cho cô ta. Tô Niên bị bỏ rơi, bị phản bội, đến lúc chết gọi cuộc gọi cuối cùng anh ta cũng cúp máy: "Tiểu Đình sợ sấm, anh không đi được." Sống lại một lần nữa, Tô Niên không nhịn nữa. Bát canh nóng hất vào mặt kẻ thứ ba. Một cái tát trả cho người chồng. Một tờ giấy ly hôn đặt thẳng lên bàn. Lần này cô không chờ, không níu kéo, không làm người "hiểu chuyện" nữa. Anh ta từng nói sẽ chuộc tội cho Ôn Đình cả đời. Vậy thì cô sẽ rời đi, để anh ta chuộc đến hết đời. Còn cô, kiếp này chỉ sống cho chính mình.
Ta trời sinh ích kỷ nhưng lại có số mệnh vô cùng tốt. Năm mười bảy tuổi, trước mặt ta có hai mối hôn sự để lựa chọn. Đích tỷ đã qua đời được hai năm, để lại một đứa con thơ mới năm tuổi. Đích mẫu nói: "Ta sẽ cho con một đời phú quý, gả con làm kế thất của thế tử." Hứa Khiêm xuất thân hàn môn, lại cùng ta tâm đầu ý hợp, tài danh vang xa. Phụ thân nói: “Kỳ thi đình của hắn rất có hy vọng đỗ cao, ta muốn chọn hắn làm con rể.” Ta, Tạ Nhu, nhất thời không quyết được, vừa tham luyến quyền thế của hầu phủ, vừa khát khao một đoạn chân tình. Đúng lúc ta còn khó xử, ông trời đã thay ta đưa ra lựa chọn. Hứa Khiêm bất ngờ qua đời, ta đành phải gả vào hầu phủ.
Trong tiệc mừng thọ tổ mẫu, ta nhận chén trà huynh trưởng đưa tới. Khi tỉnh lại, ta đã nằm cùng Tạ Hằng, vị hôn phu của thiên kim giả. Huynh trưởng dẫn người phá cửa xông vào, ép ta tự vẫn để giữ gìn gia phong. Tạ Hằng vì muốn chặn miệng thiên hạ, nạp ta làm thiếp. Cả phủ phỉ nhổ, chẳng một ai chịu nghe ta nói nửa lời oan khuất. Ban ngày, hắn phạt ta quỳ giữa trời tuyết, bưng trà rót nước, chẳng khác gì nha hoàn thấp hèn nhất trong phủ. Đến đêm, hắn lại ép ta thay áo sa mỏng, đôi môi nóng bỏng áp xuống, giọng khàn thấp mà tàn nhẫn. “Lúc ta cùng tỷ tỷ ngươi hoa tiền nguyệt hạ, có phải ngươi vẫn đứng xa xa nhìn như thế, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn không?”
Khi tôi đẩy cửa phòng thử đồ ra, cô em chồng tương lai đang mặc chiếc váy cưới của tôi. Trình Tự đứng phía sau cô ta, cúi đầu chỉnh lại khăn voan giúp cô ta. Qua tấm gương, anh nhìn thấy tôi, bàn tay khựng lại một thoáng, sau đó liền nói: “Em đến đúng lúc đấy. Khách sạn bên Tiểu Nhu đột nhiên hủy lịch, cứ cho con bé mượn phương án tổ chức đám cưới của chúng ta dùng trước.” “Bao gồm cả váy cưới của em?” Anh cười: “Chỉ là một bộ váy thôi mà. Số đo của em với con bé cũng gần như nhau. Đám cưới của chúng ta lùi lại một thời gian, sau đó bảo cửa hàng sửa lại váy là được.” Tôi không tranh cãi với anh xem chiếc váy ấy đáng giá bao nhiêu tiền. Tôi vòng qua anh, tự tay kéo khóa váy sau lưng Trình Nhu xuống. Ngoài cửa vọng vào giọng nói cố tình hạ thấp của Trình Tự: “Đừng để ý đến cô ấy, chỉ mạnh miệng thế thôi. Tối nay anh dỗ dành một chút, rồi cô ấy vẫn sẽ quay về.” Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên không còn tức giận nữa. Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho công ty tổ chức hôn lễ. “Hủy hôn lễ sau mười tám ngày nữa. Tiền phạt vi phạm hợp đồng cứ tính theo hợp đồng, hôm nay thanh toán dứt điểm luôn.”
Vào đúng ngày đại hôn, ta đột nhiên nôn khan ngay giữa hỷ đường. Phu quân Cố Mặc Cẩn tỏ ra vô cùng lo lắng, liền mời y nữ Ninh Trinh Nhi đang làm khách tại Hầu phủ đến chẩn trị cho ta. Ninh Trinh Nhi vừa bắt mạch, thần sắc liền lộ vẻ khinh bỉ. "Hầu phu nhân không phải mắc bệnh, mà là đã có thai rồi." Tân nương trước ngày cưới thất tiết lại còn mang thai ngh/iệt ch/ủng, đối với Hầu phủ mà nói chính là mối nh/ục nhã tột cùng. Thanh danh của ta hoàn toàn bị hủy hoại. Cố Mặc Cẩn căm ghét ta đến tột độ. Nhưng vì là hôn sự do Hoàng thượng ban, không thể hòa ly hay hưu thê, hắn đành cắn răng bái đường. Hắn sai người é/p ta uống thuốc ph/á thai, tàn nhẫn b/ỏ đi ngh/iệt ch/ủng trong bụng. Ta chẳng hề hay biết mình thất thân từ khi nào, nhưng có trăm cái miệng cũng không thể biện minh. Trong lúc tuyệt vọng, ta vô tình bắt gặp Cố Mặc Cẩn và Ninh Trinh Nhi đang quấn quýt lấy nhau. "Chỉ là một chút bí dược làm thay đổi mạch tượng mà thôi, con ả ngu ngốc đó lại thực sự tưởng mình mang thai." "Nàng ta thanh danh th/ối n/át, lại bị thiếp é/p uống thuốc tuyệt tử nên đã thành phế nhân rồi, mọi thứ của Hầu phủ sau này đều là của con chúng ta." Hóa ra tất cả đều nằm trong mưu tính của bọn chúng. Ta giận dữ ngút trời, vác k/iếm ch/ém chet đôi cẩu nam nữ này. Khi mở mắt ra lần nữa, ta chỉ cảm thấy dạ dày một trận cuộn trào.
Phu quân của ta từng là thổ phỉ. Sau khi được triều đình chiêu an, hắn được Hầu phủ nhận về, trở thành thế tử. Để hắn có thể gánh vác gia nghiệp, Hầu phủ đưa hắn đến thư viện đọc sách. Ta biết tính hắn bướng bỉnh, lại không giỏi giao thiệp với người khác. Để giúp hắn kết giao với đồng môn, ngày nào ta cũng đến trước cổng thư viện tặng điểm tâm cho mọi người, tiện thể đón hắn tan học. Hôm ấy hắn tan học muộn hơn thường ngày, ta đang hỏi đồng môn của hắn xem hắn ở đâu. Hắn nổi giận đùng đùng xông tới: "Thê tử nhà ta hay ghen, chớ có dây dưa." Ta: "?" Đồng môn nhắc hắn: "Trình thế tử, ta thấy Chu phu nhân dịu dàng hiền thục, không giống nữ tử hay ghen." Hắn tức đến mức nét mặt gần như vỡ vụn: "Ý ta là, thê tử của ta rất xinh đẹp, các ngươi cứ vây quanh nàng, ta rất ghen." "..."
Lần đầu tiên ta bắt gặp Tạ Hành thất thố là vào một đêm mưa giông. Khi ấy, ai ai cũng nói đại công tử Tạ gia trời sinh lạnh nhạt. Chàng hai mươi bảy tuổi, bên cạnh không có nha hoàn thông phòng, cũng chẳng có hồng nhan tri kỷ, ngay cả rượu người ta chủ động kính trên yến tiệc cũng hiếm khi nhận. Có người cười rằng e là chàng bẩm sinh đã thiếu mất sợi dây tình cảm ấy. Ta cũng nghĩ như vậy. Cho đến đêm hôm đó. Ta đẩy cửa phòng chàng ra. Tạ công tử vốn xưa nay y quan chỉnh tề đang tựa bên mép giường, tóc đen buông xõa, vạt áo rối loạn, trán phủ một lớp mồ hôi mịn. Mặt chàng đỏ bừng. Không phải sắc đỏ vì say rượu. Mà từ vành tai lan dọc xuống bên cổ, đến cả một đoạn xương quai xanh lộ ra cũng nhuốm một tầng ửng hồng nhàn nhạt. Một tay chàng chống bên giường, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Còn tay kia... Trong phòng chỉ có một mình chàng. Còn ta đứng ngay ngoài cửa. Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm dữ dội xé ngang trời. Trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn rõ thứ trong đáy mắt chàng còn chưa kịp giấu đi. Ẩm ướt. Chật vật. Cùng một thứ dục niệm ta chưa từng thấy trên người nam nhân này.
Sau khi phá sản, cô bị ép yêu đương với gã vệ sĩ từng bị cô làm nhục. Năm mười tám tuổi, cô đập xấp tiền vào mặt vệ sĩ, cười hắn là một con chó ngoan. Bốn năm sau, cô bị hắn chặn lại ở sân bay. Hắn nhìn đồng hồ, vuốt lại mái tóc rối cho cô: "Lâu hơn tôi tưởng một chút." Toàn thân cô lạnh toát... Hóa ra khoảng cách ba bước hắn luôn đứng phía sau cô, chưa bao giờ là để bảo vệ. Mà là để đo lường.
ÔNG CHỒNG PHẢN DIỆN CƯNG TÔI HẾT MỰC Tác Giả: Khuyết Danh Thể Loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không Văn án: Vào năm tôi yếu đuối và đỏng đảnh nhất, tôi xuyên thành cô vợ cũ làm màu của một ông trùm tương lai, người nổi tiếng lạnh lùng, u ám. Để giữ đúng thiết lập nhân vật, trong căn tầng hầm ẩm thấp, tôi lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. "Chào anh, chồng à. Anh có thể đổi cho em một căn nhà khác được không?" Sợ anh từ chối, tôi vắt óc nghĩ ra câu đe dọa có sức nặng nhất. "Nếu không... chúng ta ly hôn." Câu nói ấy quả nhiên rất hiệu quả. Ngay ngày hôm sau, tôi đã được dọn vào nhà mới. Nhưng mãi đến khi anh trở thành ông trùm, chúng tôi vẫn chưa ly hôn được. Về sau, khi có người hỏi bí quyết thành công, anh chỉ mỉm cười đầy cưng chiều. "Vợ tôi đỏng đảnh như vậy, nếu tôi không cố gắng thì lấy gì chiều cô ấy làm nũng
TRƯỚC NGÀY CƯỚI, TÔI ĐỔI CHÚ RỂ Tác giả: Khuyết Danh Thể loại Vân án: Tôi tìm một nữ huấn luyện viên thể hình riêng, chỉ vì muốn xuất hiện với trạng thái hoàn hảo nhất trong đám cưới cuối năm. Hôm sinh nhật huấn luyện viên, sau khi tập xong, tôi cố ý quay lại phòng nghỉ, định tặng cô ta chiếc bánh sinh nhật bất ngờ đã chuẩn bị từ trước. Nhưng vừa đến gần phòng nghỉ, tôi đã nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập vọng ra từ cánh cửa khép hờ. “Kiều Kiều, ngày nào vị hôn thê của anh cũng phải chịu mấy bài tập địa ngục của em, còn anh thì ngày nào cũng phải nhìn cái gương mặt ma quỷ này của em.” “Chỉ Dao mỗi lần về nhà đều mệt đến mức nằm xuống là ngủ, chẳng còn sức đâu mà hỏi anh đi đâu làm gì.” Giọng người đàn ông giống hệt vị hôn phu của tôi. Nhưng giọng điệu dịu dàng ấy lại khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ. Tay run lên, tôi gọi cho Lục Hạo. Ngay sau đó, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên bên trong phòng nghỉ, nhưng tiếng thở dốc vẫn không hề dừng lại. Một phút sau, điện thoại báo máy bận. Lục Hạo đang “bận”. Tôi quay người, gọi cho người bạn thanh mai trúc mã. “Tần Phong, bạn gái anh ngủ với chồng tôi rồi. Chúng ta gặp nhau đi!”
Tôi đã làm cô phụ bếp ở nhà ăn trường đại học suốt năm năm, điều khiến tôi khó chịu nhất chính là nhìn thấy sinh viên phải chịu đói. Tôi để ý một sinh viên nghèo năm nhất, trưa nào cũng chỉ gọi rau xanh ăn cùng cơm trắng, nên lén đặt thêm một chiếc bánh bao vào hộp cơm cho em ấy. Nào ngờ, lòng tốt ấy lại đổi về một lá thư tố cáo. 【Tôi muốn tố cáo cô Lưu Tú Phương ở quầy số 5, lợi dụng công việc để mưu lợi riêng, tự ý lấy bánh bao của quầy mang đi ban ơn cho người khác!】 【Không chỉ bánh bao, cô ta còn thường xuyên tự tiện cho thêm đùi gà, thịt vào suất ăn của sinh viên, hoàn toàn không quan tâm đến quyền lợi của chủ quán.】 【Hành vi của Lưu Tú Phương cực kỳ xấu xa, đề nghị chủ quán lập tức sa thải để tránh tiếp tục chịu tổn thất!】 Phía cuối lá thư ký tên người tố cáo — Chu Mai. Mà Chu Mai chính là cô sinh viên nghèo hôm qua tôi vừa cho thêm một chiếc bánh bao.
Học sinh chuyển trường mới tới là một người câm. Thấy cô ấy đáng thương, tôi chủ động nhận cô ấy làm đàn em, dẫn đi ăn đi uống, thỉnh thoảng còn ngủ cùng nhau. Ngay cả lúc tôi đi theo nịnh nọt thanh mai trúc mã, tôi cũng dẫn cô ấy theo. Lại một lần nữa tôi kéo Thẩm Thanh Lịch tới giúp thanh mai trúc mã làm bài tập, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: [Bé cưng tỉnh táo lên đi! Thẩm Thanh Lịch rõ ràng là con trai lạnh lùng ít nói, thế mà cô cứ khăng khăng bảo người ta là cô gái câm.] [Còn kéo cậu ta đi theo nịnh nọt thanh mai trúc mã nữa, cô có biết sau lưng cậu ta muốn xé xác thanh mai trúc mã đến mức nào không?] [Cậu ta còn cố tình in ảnh của cô và thanh mai trúc mã ra. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là hôn ảnh cô một cái, sau đó lấy ảnh thanh mai trúc mã ra làm bia ném phi tiêu.]
Ta là đích nữ được Cố gia dốc công bồi dưỡng, chuyên để ứng phó những sóng gió chốn hậu trạch. Ấy vậy mà ta lại gả vào Lục gia. Phu quân ta, Lục Nghiễn Chu, là kẻ trọng tình đến mê muội, lại bảo vệ mẫu thân đến mức chẳng còn nguyên tắc, còn bà mẫu Thẩm Oản Nguyệt thì mềm lòng đến độ e rằng con kiến cũng có thể lừa mất viên đường trong tay bà. Một thân bản lĩnh trạch đấu của ta chẳng có đất dụng võ, nhàn đến mức sắp lật nát cả sổ sách trong phủ. Cho đến khi ánh trăng sáng mà công công nâng niu trong lòng, Nguyễn Thanh Y, trở về kinh thành. Chỉ ba ngày, bà ta đã khiến mẫu thân gầy đi một vòng; năm ngày, liền muốn giẫm lên mẫu thân để ngồi vào vị trí Quốc công phu nhân. Ta nhìn đôi mắt khóc đến đỏ hoe của mẫu thân, khẽ xoay cổ tay. Cuối cùng cũng có việc để làm rồi.
Tôi tên Diệp Vãn Vãn, hai mươi sáu tuổi, và vừa phát hiện chồng mình đã ngoại tình. Không phải kiểu bắt gian tại trận thường thấy, mà chính anh ta chủ động thú nhận với tôi. “Vãn Vãn, anh đã yêu người khác.” Hàn Cảnh Xuyên ngồi trên sofa, vẻ mặt thản nhiên như thể chỉ đang hỏi tối nay ăn món gì. Tách trà trong tay tôi suýt nữa rơi xuống đất. Cái gì? “Anh yêu một cô gái thiết kế mới vào công ty, tên Lâm Nhược Tuyết. Cô ấy hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, rất đơn thuần.” Trong mắt Hàn Cảnh Xuyên hiện lên vẻ dịu dàng mà trước giờ tôi chưa từng được thấy, “Bọn anh đã ở bên nhau ba tháng.” Ba tháng. Tôi âm thầm tính lại — vừa đúng khoảng thời gian tôi mang thai rồi sảy thai. Khi ấy cơ thể tôi suy yếu, anh ta ngày nào cũng đi sớm về muộn, nói rằng công ty bận đến tối mắt tối mũi. Hóa ra cái gọi là bận rộn ấy chính là đi chăm sóc người phụ nữ khác.
“Bữa sáng đầu tiên sau khi con dâu mới vào cửa mà chỉ nấu thứ cháo loãng đến mức soi thấy bóng người thế này à?” Triệu Quế Cầm bưng bát lên, đặt mạnh xuống bàn. Miệng bát sứ trắng va xuống mặt bàn phát ra một tiếng lanh lảnh. Tô Ninh đứng ở cửa bếp, trên ngón tay vẫn còn dính bọt nước rửa chén. Đêm qua đến hai giờ sáng cô mới ngủ. Sau khi tiệc cưới kết thúc, họ hàng nhà họ Trần chen kín căn phòng tân hôn, vỏ hạt dưa, tàn thuốc, chai nước ngọt vương đầy sàn. Trần Vũ uống say, vừa ngã xuống giường đã ngủ. Một mình cô ngồi xổm trong phòng khách, lau dọn đến gần sáng. Năm giờ rưỡi sáng, Triệu Quế Cầm đã gõ cửa. “Con dâu mới đừng ngủ nướng, ngày đầu tiên phải dậy nấu bữa sáng cho bố mẹ chồng.”
Chồng tôi vẫn luôn truy lùng một tên sát nhân hàng loạt. Sau khi im hơi lặng tiếng suốt hai năm, hắn ta lại bắt đầu gây án trở lại. Các nạn nhân đều bị một đòn chí mạng, hiện trường cực kỳ thảm khốc. Để nhanh chóng tìm ra hung thủ, anh ấy thường xuyên thức trắng đêm tăng ca trong đồn cảnh sát. Tôi nấu canh mang đến cho anh, nhưng lại phát hiện trong nhà vệ sinh văn phòng của anh có một thứ cực kỳ không nên xuất hiện ở đó.
Sau khi mất trí nhớ, tôi đã nhầm người bạn cùng nhà thành bạn trai mình. Ban ngày, tôi sai anh giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Buổi tối thì bắt anh làm gối ôm hình người, kiêm luôn nhiệm vụ sưởi ấm giường. Cho đến một ngày, lúc đang tắm, tôi vô tình bị ngã, ký ức cũng khôi phục được đôi chút. Anh hốt hoảng chạy vào, bế tôi ra ngoài. Đến lúc ấy, tôi mới nhìn rõ người trước mặt là ai. Cố Trạch Dã… người tôi từng thầm thích suốt những năm cấp ba. Nửa đêm, cảm giác tội lỗi dâng trào khiến tôi trằn trọc không sao ngủ được. Tôi chẳng buồn thu dọn hành lý, cứ thế định bỏ trốn. Ai ngờ vừa mở cửa đã đụng phải một ánh mắt lạnh lùng, sắc bén. “Giấy đăng ký kết hôn cũng đã nhận rồi, bây giờ mới muốn chạy à? Muộn rồi!”
Tác giả: Khuyết Danh Thể loại: ngôn tình, hiện đại Văn án: Từ nhỏ, tôi đã là một cô nàng dân chơi, chỉ mê những kiểu tóc bảy sắc cầu vồng. Nhưng tôi nhuộm mái tóc nổi nhất, đồng thời cũng cày những bộ đề khó nhất, quanh năm chiếm giữ vị trí đứng đầu khối. Tôi vốn tưởng mình sẽ tiếp tục tung hoành ở Trường Trung học số 1 huyện cho đến hết cấp ba, không ngờ lại được thông báo rằng tôi chính là thiên kim thật bị nhà họ Chu ôm nhầm năm xưa. Tôi đeo chiếc ba lô hình đầu lâu, cưỡi xe máy đến thẳng nhà họ Chu. Vừa tới cửa, cả gia đình đã nhìn tôi với vẻ mặt đầy cảnh giác. Anh ruột chắn ở phía trước. “Tôi cảnh cáo cô, không được bắt nạt Thanh Lê!” Vị hôn phu được đính ước từ nhỏ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt không đồng tình. “Thanh Lê vô tội, cô đừng trút oán hận lên người cô ấy!” Tôi lại nhìn chằm chằm thiên kim giả, hai mắt sáng rực. Trời đất quỷ thần ơi! Đây chẳng phải nữ thần đứng đầu kỳ thi liên trường toàn thành phố mà tôi vất vả tìm kiếm bấy lâu nay sao?! Tôi trượt một đường tới sát chân cô ấy, chắp hai tay lại. “Chị! Chị gái tốt của em! Chị nghĩ ra cách giải câu cuối cùng kia như thế nào vậy? Chỉ cho em với!”
Tôi và anh trai thi đỗ cùng một trường đại học. Ngày đầu nhập học, anh tôi vừa nhìn một cái đã như tìm được định mệnh cả đời: "Em gái, anh có crush rồi." Trùng hợp thật, tôi cũng để mắt đến một nam sinh. Không may là crush của tôi và crush của anh tôi lại là một đôi. Hai anh em chúng tôi vốn chẳng có mấy đạo đức, chuyện đào góc tường thì tích cực vô cùng. Tiếc là tình cảm người ta vững như vàng. Không chia rẽ nổi, tôi chọn chúc phúc cho họ. Anh tôi cũng mệt rồi. Không lâu sau khi từ bỏ, hai anh em tôi bị người ta tìm đến tận nhà chặn cửa. Đôi nam nữ đẹp đến cực kỳ bắt mắt kia nhìn hai đứa tôi rồi bật cười: "Hai anh em các người coi hai chị em họ chúng tôi là trò tiêu khiển đấy à?"