Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Nhà họ Tạ tìm đến tận cửa để đề nghị hủy hôn, còn đưa ra hai lựa chọn. Một là ta và Đại Lang quân giải trừ hôn ước. Từ nay ai đi đường nấy, nước sông không phạm nước giếng, nam cưới nữ gả, chẳng còn dính dáng. Hai là đổi hôn, ta gả cho Nhị Lang quân, vẫn làm con dâu nhà họ Tạ như trước. Đại Lang quân vốn là rồng phượng giữa loài người, chuyến này ra ngoài làm nhiệm vụ lại lập công lao hiển hách, khi hồi kinh ắt sẽ vào Hàn Lâm Viện. Thân phận cô nhi như ta đã không còn xứng với hắn nữa. Nhị Lang quân là thứ tử trong nhà, tuy không bằng huynh trưởng nhưng cũng là người có học thức. Bọn họ chắc mẩm ta sẽ đồng ý đổi hôn sự, dù sao lời đồn thị phi cũng khó ai chịu nổi, huống chi Nhị Lang quân phong thần tuấn tú, quả thật là một lựa chọn không tệ. Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới ta? Ta chỉ bình thản hỏi: "Đây là ý của Đại Lang quân sao?" Phải, Đại Lang quân nói: "Thời thế đã đổi thay, cô nương thông tuệ ắt sẽ biết thuận theo thời thế." Về sau ta tiến cung làm nữ quan. Nhà họ Tạ sắp bị trị tội. Tạ Đại Lang quân quỳ trước cửa cung, cầu xin ta chuyển lời vào trong. Ánh mắt ta không chút cảm xúc dừng trên người hắn, thản nhiên nói: "Lang quân từng dạy ta phải biết xét thời thế, ta vẫn luôn ghi lòng tạc dạ, chẳng dám quên." Ánh mắt Tạ Uẩn dừng trên gương mặt ta, tựa như không tin ta lại có thể thốt ra những lời ấy. Hắn hơi cúi đầu, giọng trầm xuống: "Thì ra nàng vẫn nhớ."
Từ nhỏ ta đã không chịu để mình chịu thiệt. Huynh trưởng tặng trưởng tỷ nước hoa Tây Dương, ta khóc lóc cũng nhất định phải có một phần. A nương mời ma ma trong cung đến dạy trưởng tỷ quy củ, ta cũng phải lăn lộn khóc lóc đòi học cho bằng được. Năm nghị thân, trong nhà chọn cho trưởng tỷ một vị phu quân tốt nhất trong những người tốt. Đến lượt ta. Bọn họ nói: 「Thiên hạ chỉ có một vị Thái tử.」 「Đệ đệ ruột của ngài ấy cũng là dòng dõi thiên tử, nàng cứ gả cho hắn đi.」 Kiếp trước, ta không cam lòng. Dựa vào đâu đều là tỷ muội cùng một mẹ sinh ra, mà ta lại phải miễn cưỡng chấp nhận? Thế là ta dốc lòng hầu hạ Hoàng hậu, tìm mọi cách khiến người vui lòng. Cuối cùng cũng như nguyện trở thành Thái tử phi. Nhưng Bùi Cẩn không thích tính tình hiếu thắng của ta. Sau khi đăng cơ, hắn lập tức sắc phong trưởng tỷ làm Hoàng hậu, thần sắc mang theo vẻ giễu cợt: 「Thứ không thuộc về số mệnh, hà tất phải cưỡng cầu?」 Trọng sinh trở về năm ta cập kê. Ta không tranh nữa. 「Duệ Vương cũng rất tốt, đa tạ mẫu thân đã trù tính.」
Vị hôn phu đặt một bàn tiệc hải sản để mừng sinh nhật tôi. Người đàn ông trước giờ luôn lạnh nhạt kiêu ngạo ấy, hôm nay lại tự tay bóc tôm cho tất cả mọi người ngồi quanh bàn. Ai nấy đều khen anh chu đáo, còn liên tục nói tôi thật có phúc khi tìm được một người bạn trai tốt như vậy. Chỉ có trợ lý của anh — Ôn Tình — nhận ra sắc mặt tôi có phần không ổn. “Chị dâu, sao chị không ăn vậy? Hồi đại học bọn em thường xuyên tới quán này, hương vị thật sự rất ngon.” Một người bạn cười trêu. “Rõ ràng là vì Ôn Tình thích ăn ở đây thôi. Anh Tiêu trước giờ có bao giờ đụng tới hải sản đâu, vậy mà vì cô ấy, lần nào tụ tập cũng kéo cả đám tới đây, chẳng thèm quan tâm anh em sống chết ra sao.” “Sau này ông chủ thiếu tiền, quán suýt đóng cửa, anh Tiêu còn bỏ tiền mua lại, rồi để ông ấy tiếp tục kinh doanh…” Trước khi tới đây, Lê Tiêu chưa từng nói cho tôi biết quán ăn này thực chất đã thuộc về anh. Tôi quay sang nhìn. Anh vẫn chăm chú bóc sạch vỏ tôm, sau đó chấm nước sốt, tự nhiên đặt thẳng miếng thịt tôm vào bát Ôn Tình. Người đầu tiên chú ý đến vẻ mặt tôi cũng chính là Ôn Tình. “Để chị dâu ăn đi.” Cô ta chủ động gắp miếng tôm lớn nhất sang cho tôi. Tôi lạnh mặt, không đưa tay nhận. Lê Tiêu vốn đang cúi đầu bóc tôm lập tức ngẩng lên. “Ôn Tình có ý tốt gắp cho em, em bày vẻ mặt đó ra làm gì?” Anh tự tiện đưa tay lấy bát của tôi. Tôi theo phản xạ hất tay anh ra. “Năm ngoái chính anh ép em ăn hải sản, sau đó em dị ứng đến mức phải vào viện. Anh quên rồi sao?”
Năm tôi mười một tuổi, bà ngoại nhập viện. Mẹ đưa tôi vào lớp trông trẻ hè, đóng tiền nửa tháng xong thì đi về phương Nam chăm em gái. Cô giáo hỏi tôi, nửa tháng còn lại ai sẽ đưa đón. Tôi nắm chặt tám trăm tệ bà ngoại dúi cho, chạy sang quán ăn nhỏ bên cạnh. Tôi ngẩng đầu hỏi người dì Đông Bắc đang cầm cán cán bột đuổi khách: "Dì ơi, cháu có thể dùng tám trăm tệ thuê dì làm mẹ của cháu trong một mùa hè được không?" Dì ấy nhìn tôi rất lâu, rồi đập mạnh cây cán bột xuống thớt. "Được rồi, cô bé. Từ hôm nay trở đi, dì sẽ chăm lo cho con!"
Năm thứ ba sau khi thành thân, Vương gia vì bảo vệ trắc phi của mình mà thề trước mặt toàn bộ hạ nhân trong phủ: “Đời này bổn vương tuyệt đối không bước vào viện của Vương phi nửa bước.” Trắc phi cúi đầu lau nước mắt, cả phủ đều chờ xem ta suy sụp. Ta lại mỉm cười nâng chén trà lên: “Đa tạ Vương gia thành toàn.” Đêm đó, ta khóa cổng viện, thanh toán sổ sách, tiện tay nhận một đứa trẻ ốm yếu không ai cần trong tông thân làm con thừa tự. Mười lăm năm sau, trắc phi vẫn không sinh được con. Còn đứa con trai do ta nuôi lớn đã được phong hầu bái tướng, trở thành tân quý được săn đón nhất kinh thành. Ngày thánh chỉ được đưa vào Vương phủ, Vương gia cuối cùng cũng hoảng hốt, đích thân đứng ngoài cổng viện xin gặp ta. Ta cách một cánh cửa, thản nhiên hỏi hắn: “Vương gia đi nhầm chỗ rồi sao? Năm xưa người đã từng thề mà.”
Sau khi Công chúa Chiêu Dương đập vỡ đồ Quý phi đưa tới, Hoàng hậu muốn chọn một người trong đám cung nữ chúng ta sang đó hầu nàng trong thời gian bị cấm túc. A Hành lập tức lùi ra sau lưng ta, còn thuận tay đẩy ta một cái. Ta dứt khoát quỳ xuống. “Nương nương, nô tỳ nguyện ý đi, chỉ xin người ghi ân điển cho nô tỳ xuất cung vào cuối thu vào sổ.” Hoàng hậu vốn đang xoa trán, nghe vậy liền khựng tay. Sắc mặt A Hành cũng đổi hẳn. Nàng đâu ngờ ta lại nhận thẳng việc này. Hoàng hậu hỏi ta. “Chiêu Dương tính tình không tốt, mấy hôm trước còn đuổi mấy người bên cạnh đi, ngươi cầu gì?”
Tôi có một bí mật: tôi đang hẹn hò với Cố Dư Bạch, nam thần khoa Toán. Chỉ là vì... làm chuyện ấy với anh giúp tôi có nguồn cảm hứng giải bài. Một bên tận hưởng điểm số cao, một bên lại bị sự cắn rứt lương tâm giày vò. Cuối cùng tôi không nhịn được, lên mạng xưng ẩn danh để sám hối. Nào ngờ bài đăng nổi như cún chỉ sau một đêm, còn bị người ta chụp lại đăng thẳng lên confession của trường. [Cái anh ‘CDB’ này sao giống Cố Dư Bạch khoa Toán thế nhỉ?] [Không thể nào? Chẳng phải bạn gái anh ấy là kiểu yêu đơn phương luồn cúi sao? Sau lưng lại chơi bạo thế à?] Lúc điện thoại của đứa bạn thân gọi đến, tôi đang quấn lấy Cố Dư Bạch đòi thêm một hiệp. Chẳng ngờ lại bấm nhầm vào loa ngoài. Giọng nói oang oang của nó vang vọng khắp phòng: "Á đù! Mày ơi! Cả trường biết hết rồi!" "Mày yêu Cố Dư Bạch là để coi anh ấy như cái máy giải bài bằng thịt chắc?!"
GIỚI THIỆU: Ta là thiên kim thật lưu lạc bên ngoài của Thẩm gia, đệ nhất phú hộ thành Vĩnh An. Trên đường Thẩm gia đón ta trở về, một đám sơn tặc bất ngờ xông ra. Chúng muốn tiền, muốn người, cũng muốn lấy mạng. Ngay lúc tưởng chừng chắc chắn phải chết, ta gặp được một vị tiên nhân. Tiên nhân nói cho ta biết một bí mật.
Kỳ Tĩnh Xuyên có tính cách dịu dàng, yêu nhau bốn năm, ngay cả lúc động tình hắn cũng luôn quy củ, chỉ nếm thử rồi dừng lại. Tôi cảm thấy quá nhàm chán nên đề nghị chia tay. Sau khi chia tay, tôi cố tình thường xuyên hẹn hò với người bạn thanh mai trúc mã. Ngày qua ngày, Kỳ Tĩnh Xuyên càng lúc càng trở nên u ám, cố chấp, trong ánh mắt còn pha lẫn thứ nóng bỏng đặc quánh. Cuối cùng, vào một đêm mưa lớn, đôi mắt hắn hoàn toàn đỏ ngầu. Hắn vòng tay từ phía sau giữ lấy cổ tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn chính mình phản chiếu trong tấm kính. "Em thích thế này hơn, đúng không?"
Ta là con dâu do chính Trưởng công chúa đích thân chọn, vậy mà lại ch/ ếc ngay trước đêm đại hôn. Chỉ vì vị hôn phu chê ta xuất thân danh môn thế gia, tính tình cổ hủ, vô vị. Trong cung yến, hắn xúi giục biểu huynh cầm một chiếc yếm ra giữa đám đông làm khó ta. Khăng khăng tuyên bố ta đã tư thông với ngoại nam. Ta dốc hết sức muốn chứng minh sự trong sạch của mình. Thế nhưng muội muội ruột lại rưng rưng nước mắt bước ra: “Tỷ tỷ, đêm đó muội rõ ràng đã trông thấy tỷ và biểu huynh làm chuyện cẩu thả sau giả sơn.” Bị chính người thân cận nhất quay lưng cắn ngược, ta có trăm miệng cũng không thể biện minh. Hôn ước bị hủy bỏ ngay tại chỗ, tông tộc trách ta làm nhục môn phong, dùng một bình rượu đ/ ộ/ c k/ ết li/ ễu tính mạng ta. Còn muội muội lại khoác lên người giá y của ta, gả vào Hầu phủ. Được sắc phong cáo mệnh, phong quang vô hạn. Lần nữa mở mắt, ta đã quay về yến Quế Nguyệt. Biểu huynh đang giơ chiếc yếm lên, lời lẽ chắc như đinh đóng cột: “Tứ tiểu thư từ lâu đã cùng ta tư định chung thân.” Ta không còn hoảng loạn như kiếp trước nữa, chỉ ngước mắt, thản nhiên liếc qua muội muội phía dưới: “Biểu huynh hồ đồ rồi sao? Chiếc yếm này rõ ràng là của muội muội ta mà.”
Thái tử gia nổi danh ở kinh thành tới công viên giải trí, vì lười xếp hàng nên muốn bỏ tiền mua lại vị trí của tôi và cô bạn thân. Bạn tôi vừa nghe liền nổi giận, mắng anh ta ỷ có tiền có thế: “Có tiền thì giỏi lắm à? Tôi nói cho anh biết, người nghèo bọn tôi cũng có lòng tự trọng. Muốn dùng tiền mua chỗ của chúng tôi thì nằm mơ đi!” Nói xong, cô ấy còn kéo tay tôi: “Tạ Lạc, khó khăn lắm chúng ta mới ra ngoài chơi một chuyến, cậu chắc chắn sẽ không vì chút tiền mà nhường chỗ cho người khác đúng không? Nghèo thì nghèo, nhưng cốt khí nhất định phải có.” Nghe cô ấy nói thế, ban đầu tôi cũng định từ chối vị thái tử gia kia. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên vô số dòng chữ giống như bình luận chạy trên màn hình: 【Nữ chính ngây thơ thật, kiếp trước sau khi nữ chính từ chối thái tử gia, con bạn thân giả vờ thanh cao kia lập tức lén kết bạn với thái tử gia, sau đó bán vị trí cho anh ta, kiếm hẳn năm mươi vạn.】 【Sau này bố mẹ nữ chính mắc bệnh, nữ chính tới tìm nó vay tiền, nó chẳng những không cho vay mà còn giả bộ không quen, cuối cùng nữ chính chết thảm ngoài đường, cả đời bi kịch.】 Tôi lập tức khựng lại. Nhường một vị trí thôi mà kiếm được năm mươi vạn? Sao không nói từ đầu!
Khi muội muội được tìm về, nàng đã trở thành một thiếu nữ. Nữ tử bị tráo đổi khi xưa đã chiếm lấy vị trí của nàng, nhận được tất cả sự yêu thương vốn thuộc về nàng. Phụ mẫu thiên vị Hoa Dung, người họ đã nuôi dưỡng hơn mười năm, luôn nói nàng ta trăm bề đều tốt, khuyên muội muội đừng ôm lòng oán hận. Công tử Thẩm gia vốn phải là vị hôn phu của muội muội, lại công khai tuyên bố không phải Hoa Dung thì không cưới. Hắn chế giễu muội muội xuất thân từ chốn thôn quê, nói nàng không nên trở về. Muội muội đau lòng tuyệt vọng, mắc bệnh nặng. Kiếp trước, khi ta chạy về kinh thành, nàng đã tắt thở, bên quan tài thậm chí không có lấy một người thức đêm canh giữ. Kiếp này, ta sớm đổi sang khoái mã, ngày đêm không nghỉ trở về kinh thành.
Cả kinh thành đều biết, người trong Cố tướng phủ ai nấy thanh đạm như cúc, vậy mà lại nuôi ra một kẻ sặc mùi tiền, chỉ biết giữ của như ta. Quan bào của phụ thân vá rồi lại vá, lĩnh bổng lộc triều đình bao năm mà đến bộ y phục tươm tất thứ hai cũng chẳng dành dụm nổi. Mẫu thân càng tuyệt hơn, toàn bộ của hồi môn đều đổi thành học phí cho đám học trò nghèo, đến chiếc gương đồng ép đáy rương cũng đem tặng người ta. Hai vị huynh trưởng cũng cùng một khuôn với họ, một người thay thư sinh nghèo đóng học phí, một người lấy quân lương bù tiền thuốc cho thương binh. Đến lượt ta thì mọi thứ lệch hẳn. Ta mở mười hai ngân hiệu trong kinh thành, trước khi ngủ mà chưa đếm xong khoản thu trong ngày thì nhắm mắt cũng thấy như có kẻ đang trộm tiền của mình. Hôm kia, một cô nương mặc áo vải mộc cầm miếng ngọc vỡ tìm tới cửa, nói nàng ấy mới là thân nữ lưu lạc bên ngoài của Cố gia. Ta nhìn nàng chẳng khác nào nhìn thấy Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, chỉ hận không thể nhét cả gia phả, phòng ở cùng cháo loãng dưa mặn cho nàng một lượt. Ta biết ngay mà, kẻ đến một đồng tiền cũng phải bẻ ra xem màu đồng như ta, sao có thể cùng chung gốc với đám phá gia chi tử kia được chứ!
Năm thứ năm yêu nhau, Phó Cẩn Ngôn chuẩn bị đám cưới cho tôi. Ba ngày trước lễ cưới, thanh mai trúc mã của anh ta mất tích. Camera chỉ quay được người cuối cùng gặp cô ta là tôi. Vì thế anh ta tin tôi là kẻ bắt cóc. Anh ta nhốt tôi lại, ép tôi uống thuốc an thần, mời người "chia sẻ ký ức" để moi ra tung tích của cô ta. Anh ta nói làm vậy là vì tốt cho tôi. Anh ta không biết, chính lần chia sẻ ký ức đó đã giết chết tôi. Ký ức đau đến thấu xương được chiếu lên màn hình. Tình bạn, sự phản bội, những cái tát, những lời thề... tất cả đều bị bóc trần. Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đã rời khỏi anh ta. Gửi lại một bức tranh và một câu: "Chúc hai người hạnh phúc. Đừng bao giờ ép ai uống thuốc nữa." Kiếp này, tôi không cần ai cứu nữa. Tôi tự cứu lấy mình.
Vị hôn phu của đích tỷ là kẻ cao quý, chẳng may trúng phải tình độc. Tỷ ấy không muốn nhường duyên này cho kẻ khác. Nhưng lại sợ mất trinh trước ngày cưới, khiến người ta coi khinh. Cân nhắc thiệt hơn, tỷ ấy đẩy ta vào thế thế thân. "Nếu Đông cung vẫn lễ độ như trước, cứ nói đêm đó là ta; bằng không, cứ bảo là do đứa em gái dòng thứ lắm tâm cơ, cố tình đeo bám." Vận may của tỷ ấy rất tốt. Thái tử là bậc chính nhân quân tử, đem ngàn vàng đến dâng lễ ăn hỏi, hứa trọn đời không phụ. Mọi chuyện đều đại hỷ. Chỉ có ta, mất đi đời con gái, chẳng còn đường lùi. Đích tỷ nghĩ đi tính lại xoay cho ta một mối hôn sự: "Điện hạ là người trên cao, tiền đồ thênh thang, còn hắn xuất thân từ chốn hàn môn." "Ngươi gấm vóc lụa là về nhà hắn. Dù có bị phát hiện không còn nguyên vẹn, ta cũng giúp ngươi êm chuyện, thấy sao?"
Tôi là người có thể chất cực kỳ dễ dị ứng nhưng lại đen đủi bị ràng buộc với một hệ thống quay ngược thời gian. Thế nên khi được gia đình hào môn nhà họ Giang tìm về, lúc giả thiên kim định uống ly sữa pha nước xoài để đổ tội cho tôi, tôi đã thản nhiên ăn bát cháo mà cô ta bưng tới trước một bước. Bắt đầu bóp cổ, thở dốc nôn ra máu, trợn mắt nôn mửa tiêu chảy, nhảy lên nhảy xuống lăn lộn tại chỗ, hai chân đạp loạn xạ, rắc một cái, nằm bẹp dưới đất tắt thở luôn. Giả thiên kim ngây người như phỗng, Hàn phu nhân thì gào thét trong tuyệt vọng. Giây tiếp theo, cảnh tượng xung quanh nhanh chóng quay ngược trở lại. Mọi người trừng mắt nhìn cái xác của tôi từ dưới đất bật dậy một cái vèo, trượt ngang trở lại chỗ ngồi. Cả đám người đờ đẫn hết cả ra.
Tôi là một cô gái đến từ vùng bốn tỉnh Hà Bắc, Hà Nam, Sơn Đông, Sơn Tây. Cả đời chẳng có tật xấu gì khác, chỉ đặc biệt sĩ diện. Hồi nhỏ đạp xe bị ngã, tôi lập tức bò dậy, đau đến nhe răng trợn mắt vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì, chỉ sợ bị người ta nhìn thấy rồi cười vào mặt. Mẹ tôi thuê người đến dọn nhà, tôi lại hì hục dọn trước tận hai tiếng, chỉ sợ nhà quá bẩn, người dọn vệ sinh nhìn thấy sẽ cười. Đi học rồi thì càng kinh khủng hơn. Người ta học thêm một môn, tôi học thêm tám môn. Ban ngày nói mình chẳng bao giờ học, tối đến lại lén cày đến tận rạng sáng, lần nào cũng đứng nhất khối. Không còn cách nào khác, thi kém thì sợ bị người ta cười. Thi đại học xong, thấy bạn bè lần lượt yêu đương, tôi cắn răng, theo đuổi bằng được học thần kiêm nam thần của lớp, dù sao người yêu mà vừa xấu vừa ngốc thì cũng sẽ bị người ta cười.
Bạn trai tôi – Hứa Thời Duệ – đột nhiên báo phải tăng ca, anh theo thói quen chụp ảnh bữa tối gửi cho tôi để báo cáo. “Anh ăn tối đây, Thanh Uyển, em đang làm gì thế?” Tôi vừa mở bức ảnh định trả lời thì ánh mắt chợt khựng lại ở vài cọng ngò rí nằm bên mép đĩa. Tôi cố ép những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu xuống, đầu ngón tay run nhẹ gõ: “Anh đang ăn cùng ai vậy?” Khung trò chuyện liên tục hiện dòng “Đối phương đang nhập…” suốt ba phút. Anh gõ rồi xóa hết lần này đến lần khác, cuối cùng chỉ gửi lại: “Không có ai, chỉ là một người bạn.”
Đàn em khóa dưới rút trúng thử thách mạo hiểm, chủ động hôn bạn trai tôi — Đoàn Tiêu. Ngay trước mặt mọi người, tôi nói lời chia tay, nhưng anh ấy lại chỉ cho rằng tôi đang giận dỗi. “Đừng có không chơi nổi như vậy.” “Nếu đổi lại là em vì trò chơi mà hôn người khác, anh cũng chẳng để tâm.” Đoàn Tiêu chỉ chắc mẩm rằng kiểu con gái ngoan ngoãn như tôi sẽ không bao giờ làm ra chuyện vượt quá giới hạn. Ván tiếp theo, người anh em của anh ta, nam thần khoa Tài chính — Phó Tư Châu, cũng rút trúng thử thách mạo hiểm: 【Dẫn một cô gái đi cùng qua đêm.】 Anh thong thả đưa tay về phía tôi, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười. “Đêm nay muốn thử cùng tôi không?” Cuối cùng, tôi đặt tay vào lòng bàn tay anh, đồng ý. Đêm đó, Đoàn Tiêu gọi điện cho tôi đến cháy máy. Nội dung thử thách mạo hiểm của Thẩm Anh là:
Tôi đến núi Vô Tích để gia hạn tuổi thọ cho người ta, bắt buộc phải đi qua làng Phong Linh. Trong sổ tay có ghi rõ: Tuyệt đối không được dừng chân ở ngôi làng này, đêm đến không được vào nhà dân. Thế nhưng sự đời lại xui rủi đến thế. Lúc hoàng hôn, khi chiếc xe của chúng tôi chạy vào con đường nhỏ băng qua làng thì đột nhiên chết máy không báo hiệu trước. Ngay trước kính xe, một cậu bé mù mắt trắng dã, tay cầm đèn lồng bất ngờ nhảy chồm ra. Cậu bé nói muốn mời chúng tôi về nhà ở nhờ một đêm.
Vào đúng dịp Tết Trung thu, công ty phát cho mỗi nhân viên một hộp bánh trung thu. Tôi tiện tay đặt nó ở chỗ làm việc. Thế nhưng sáng ngày hôm sau, hộp quà ấy lại biến mất không thấy tăm hơi. Đồng nghiệp nhắn WeChat cho tôi: “Chẳng phải cậu bảo không thích ăn bánh trung thu sao, vậy nên tớ đem về tặng bạn trai rồi nhé.” Sau đó, cô ta gửi cho tôi 20 tệ: “Đừng khách sáo nha, tiền này nhất định phải nhận đấy.” Ồ. Hộp quà này, giá bán niêm yết chính thức là 888 tệ. Tôi gửi mã nhận tiền cho cô ta: “Nếu cậu thật sự muốn lấy thì tớ giảm cho chút, tám trăm tám nhé.”
Ta sinh ra đã tự ti. Trưởng tỷ cùng các quý nữ bàn thơ luận phú, ta không dám lên tiếng. Phu nhân phủ hầu khen ta hiền tĩnh, ta lắp bắp mãi mới nói được lời cảm tạ. Nhưng tại yến tiệc chọn phi, thái tử lại nhất quyết trao ngọc như ý cho ta. Hoàng hậu khẽ thở dài: “Trưởng nữ Thẩm gia ung dung đoan trang, rõ ràng hợp với con hơn.” “Thôi, nếu con đã chọn nàng ấy thì cứ định như vậy đi.” Kiếp trước, chỉ vì một câu ấy của bà mà ta cho rằng Bùi Ngọc có tình với trưởng tỷ. Ta ngày ngày thấp thỏm bất an, hết lần này đến lần khác thăm dò hắn. Bùi Ngọc dần chán ghét tính tình nhạy cảm đa nghi của ta. Vừa đăng cơ, hắn đã vì tức giận mà lập trưởng tỷ làm hậu, lạnh lùng cười nói: “Trẫm cứ làm theo ý nàng, để nàng khỏi ngày đêm nghi thần nghi quỷ.” “Với tính tình nhỏ nhen như nàng, quả thật cũng không xứng làm quốc mẫu.”
Năm ba mươi hai tuổi. Tôi bao nuôi một cậu sinh viên đại học nghèo. Có lần đi ngang qua trường đại học, tôi bắt gặp Thời Cẩn đang ôm một cô gái vào lòng. Mắt hắn đỏ hoe, vẻ mặt vừa tủi thân vừa nhẫn nhịn: “Chị đừng chê em bẩn…” Một mối quan hệ bao nuôi đúng nghĩa. Sao lại khiến người ta có cảm giác như tôi mới là kẻ làm nhục Thời Cẩn vậy? Hắn đã chê bẩn, thì thiếu gì người chẳng chê. Tôi nhả ra một làn khói thuốc, quay đầu nhìn cậu sinh viên tóc vàng đi ngang qua, trên người mặc toàn đồ fake, rồi nói: “Hỏi cậu ta xem, có bằng lòng nhận một mommy không.”
GIỚI THIỆU: Ta vô tình biết được, vị hôn phu Lục Toại của ta, vậy mà lại là một vị tiên quân. Chúng ta có duyên tình ba kiếp. Hắn vì vượt qua tình kiếp, cam nguyện giấu đi tiên cốt, ẩn mình nơi phàm trần. Chỉ là…… Kiếp thứ nhất, sư muội hắn gặp nguy hiểm khi bắt yêu, hắn liền bắt một hồ yêu hóa thành mình, thay hắn ở bên ta đến cuối đời. Kiếp thứ hai, pháp khí của sư muội hắn bị mất trộm, hắn vội vàng trở về núi tìm kiếm, lại bắt một hồ yêu tới làm bạn với ta. Bây giờ đã là kiếp thứ ba. Ta rơi xuống hố, lúc ngẩng đầu lên, trơ mắt nhìn Lục Toại đạp kiếm bay đi. Chỉ vì một câu của sư muội hắn rằng linh sủng đã bỏ đi. Không bao lâu sau, Lục Toại do hồ yêu giả thành thò người xuống bên miệng hố, kéo ta lên. Hắn sa sầm mặt, thấp giọng lẩm bẩm: “Lần nào cũng tìm ta, ta là thế thân chuyên dụng của hắn sao?” Ta lập tức nhào tới ôm lấy hắn, mang theo giọng khóc gọi: “Phu quân! Cuối cùng chàng cũng tới cứu ta rồi!”
Ta có một khuyết điểm chết người, đó là mê muội cái đẹp. Từ thuở biết nhận thức, chỉ cần nhìn thấy người xinh đẹp, bất kể là nam hay nữ, là tỷ tỷ bán hoa đầu phố hay công tử phong lưu trong thơ ca, ta đều có thể đứng ngây người ra ngắm nhìn, trong lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ thuần khiết. Phụ thân ta, một đại tướng quân thô kệch, thường gõ đầu ta mà mắng: "Nữ nhi nhà người ta mê tài hoa, mê nhân phẩm, còn con chỉ nhìn mặt, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thôi con ạ." Lúc đó ta chỉ cười hì hì, cho rằng trên đời này làm gì có ai nỡ lòng dùng một gương mặt điên đảo chúng sinh để làm việc ác. Vì sự ngu muội ấy, ta đã khăng khăng đòi gả cho trưởng tử phủ thừa tướng Cố Thanh Hằng. Hắn là đệ nhất mỹ nam kinh thành, bạch y trắng tuyết, khí chất thanh cao như tùng như bách. Để được gả cho hắn, ta, đích nữ của phủ tướng quân, đã không tiếc hạ mình, quấn quýt si mê, dùng cả thế lực của phụ thân để đổi lấy một tờ hôn thư. Kiếp trước, vào đúng ngày đại hôn, ta đội mũ phượng, phủ khăn voan đỏ, lòng ngập tràn hạnh phúc bước vào hỉ đường của phủ thừa tướng. Nhưng ngay khoảnh khắc chúng ta chuẩn bị hành lễ bái đường, ta lại nghe thấy tiếng xì xào, cảm thấy có gì đó không đúng. Qua khe hở bên dưới chiếc khăn voan, ta bỗng nhìn thấy hai đôi giày thêu hoa văn chữ hỉ. Một đôi là của ta, đôi còn lại thuộc về một nữ tử khác. Ta bàng hoàng tự tay vén khăn voan lên