Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Bạn trai tôi dạo gần đây rất không bình thường. Không chỉ mỗi đêm đều đặc biệt ra sức, mà còn thường xuyên nhìn tôi với vẻ mặt đầy oán hận. Tôi còn đang trăm phương ngàn kế suy nghĩ mà không ra lời giải, thì tình cờ nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh ấy và hệ thống. 【Ký chủ, thanh mai trúc mã, bạch nguyệt quang của nữ chính ngày mai sẽ trở về rồi, không có gì ngoài ý muốn thì lần này họ sẽ tình cũ rủ cũng tới!】 【Đây là một bộ truyện gương vỡ lại lành, cậu chỉ là một nam phụ pháo hôi mà thôi.】 【Tôi biết cậu rất đau lòng, nhưng cậu phải chấp nhận hiện thực, người nữ chính thích mới là nam chính.】 【Bây giờ cậu buông tay, vẫn còn có thể giữ lại chút thể diện để làm bạn.】 Chu Tẫn nở một nụ cười lạnh lùng âm hiểm. “Thì đã sao?" “Cô ấy và ai gương vỡ lại lành không quan trọng, người cùng cô ấy viên mãn chỉ có thể là tôi."
Tôi đã chăm sóc Đoạn Dữ một cách vô cùng tỉ mỉ và chu đáo suốt năm năm anh ta bị mù, vậy mà đến năm thứ hai sau khi hồi phục thị lực, anh ta lại đề nghị l/y h/ôn với tôi. Anh ta đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng với một chuỗi số không dài đến mức đếm không xuể: “Xin lỗi em, Nam Sương, anh đối với em chỉ có lòng biết ơn chứ không có tình yêu. Em hãy nhận lấy số tiền này đi, đây là sự đền đáp duy nhất mà anh có thể cho em." Đối mặt với sự tuyệt tình của Đoạn Dữ, tất cả mọi người đều nghĩ tôi sẽ suy sụp và khóc lóc thảm thiết, nhưng tôi chỉ khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm. Sau khi nhận lấy chiếc thẻ ngân hàng, tôi liền dứt khoát đặt mua vé máy bay ra nước ngoài vào ngay ngày hôm sau. Họ không hề biết rằng, phần thưởng cho năm năm chăm sóc Đoạn Dữ, thực ra tôi đã sớm nhận lấy từ lâu rồi. Đó là thứ có ích hơn tiền bạc rất nhiều. Nếu không có gì ngoài ý muốn, lần gặp mặt tiếp theo giữa tôi và Đoạn Dữ, có lẽ sẽ là trên danh sách những tỷ phú giàu nhất hành tinh của tạp chí Forbes.
Vào ngày kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi đã tặng tôi một chiếc đồng hồ thông minh. Khi tôi đang mày mò tìm hiểu các chức năng của nó, tôi vô tình nhấn vào mục đồng bộ hóa đám mây của ghi âm ghi nhớ. Đoạn ghi âm mới nhất chính là giọng nói đầy dịu dàng, nũng nịu đang dỗ dành ai đó của anh ta. “Ngoan nào anh hứa mà, đợi đến khi bảo bối của chúng ta chào đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh đều sẽ thuộc về mẹ con em." Thời gian ghi âm là nửa tiếng trước khi anh ta đi mua bánh kem cho tôi. Anh ta xách bánh kem trở về, nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn tình yêu thương. Tôi giơ chiếc đồng hồ lên và hỏi anh ta đây là cái gì. Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch, gượng cười giải thích: “Cái này là anh ghi âm hộ thằng bạn thân đấy chứ, vợ chồng cậu ấy đang cãi nhau, anh giúp cậu ấy tập dượt trước xem nên dỗ dành thế nào để làm hòa thôi." Tôi gật đầu, thổi tắt nến, mỉm cười nói: “Hóa ra là vậy, thế bạn thân của anh sống ở đâu? Ngày mai em vừa hay không có việc gì, có thể đi giúp khuyên nhủ vợ của bạn anh."
Sau khi đồng nghiệp lén ăn mất bánh ú Đoan Ngọ của tôi, tôi đã khiến cô ta hối hận đến mức trở tay không kịp. Tết Đoan Ngọ năm nay, vì bận việc nên tôi không thể về nhà. Mẹ biết vậy, đặc biệt tự tay gói bánh ú rồi gửi lên thành phố cho tôi. Vậy mà chờ đến lúc đi công tác về, tôi mới phát hiện gói hàng ấy đã bị đồng nghiệp Lâm Tiếu Tiếu ký nhận hộ từ trước. Tôi tìm cô ta hỏi chuyện, cô ta lại bình thản đến mức như chẳng có chuyện gì xảy ra. “Chị Vương, bánh ú của chị em ăn thử một cái rồi, mùi vị cũng tạm ổn.” “Phần còn lại em tiện tay chia cho mọi người trong phòng ăn luôn.” “À đúng rồi, mấy cái nhân thịt muối hơi mặn, nên em đem xuống dưới lầu cho mấy con mèo hoang rồi.” Tôi tức đến mức toàn thân run lên, cổ họng nghẹn lại. “Đó là bánh mẹ tôi đặc biệt gửi cho tôi.” “Cô dựa vào đâu mà không hỏi một tiếng đã tự ý bóc đồ của tôi, còn tùy tiện xử lý thay tôi như vậy?” “Ôi trời, chị Vương, chị có cần nghiêm trọng hóa vấn đề thế không?”
Vừa bước chân vào vương phủ, ta đã cảm thấy có điều bất thường. Dưới hiên nhà chính có hai ả nha hoàn đứng chực, gương mặt trông rất lạ lẫm, áo xiêm bằng gấm vóc trong cung, tóc cũng bới theo kiểu cách cung đình. Bước chân ta khựng lại trong chốc lát, mụ mối Triệu bên nha hành đã ghé sát bên tai, trên mặt nặn ra nụ cười đon đả: “Thẩm nương tử, nữ chủ nhà này là người hiền hậu, nhân từ bậc nhất, nương tử cứ an tâm mà xem mắt."
Ngày ta được đưa về phủ Thượng thư, Lâm Tĩnh Sênh đang náo loạn đòi hủy bỏ hôn sự. Nàng ta ngang ngược cất giọng: “Con tiểu ăn mày này chẳng phải cũng là nữ nhi của các người hay sao? Cứ để nó gả cho vị hoàng tử tàn phế kia là được rồi!” “Đã có người thay ta gánh lấy hôn ước ấy, vậy bây giờ ta có thể gả cho Trạng nguyên lang rồi chứ?” Phụ thân nhíu chặt mày, trên gương mặt lộ rõ vẻ bất lực khó nói. Mẫu thân hai mắt sưng đỏ, dáng vẻ tiều tụy đến mức khiến người ta nhìn mà đau lòng. Trên đường vào kinh, ta đã loáng thoáng nghe được vài lời đồn đại. Lâm Tĩnh Sênh từ thuở nhỏ đã được định hôn với Ngũ hoàng tử. Nào ngờ Ngũ hoàng tử bị thương ở chân, nàng ta liền một lòng muốn hủy hôn, còn lén lút qua lại với Trạng nguyên lang. Nàng ta tùy hứng kiêu căng, hoàn toàn không màng đến thanh danh của cả gia tộc. Ta nhìn cả nhà ai nấy đều lâm vào cảnh khó xử, trong lòng cũng mơ hồ thấy thương xót, bèn chậm rãi bước ra. Ta nhỏ giọng hỏi: “Xin hỏi… ta có thể gả cho vị hoàng tử ấy không?”
Cha mẹ ruột cuối cùng cũng đã tìm thấy ta. Nhìn ả giả thiên kim kia, ta liền đưa tay chỉ thẳng vào mặt ả mà phán rằng: 'Đôi mắt của ngươi, sao lại giống hệt như đúc với mẫu cữu thế kia?' Khắp nhà trong phút chốc bỗng lặng ngắt như tờ.
Tôi, một người đàn ông cao 1m86 đang phấn đấu xây dựng chủ nghĩa xã hội, vậy mà lại xuyên không rồi. Được rồi, xuyên không thì thôi đi, nhưng bộ phim mà tôi lọt vào lại được chuyển thể từ một cuốn tiểu thuyết lãng mạn bi thảm mà tối qua bạn gái tôi vừa đọc vừa khóc sướt mướt. Chuyện đó cũng không sao, nhưng vấn đề thực sự ở đây là: tôi lại xuyên thành nhân vật nữ phụ phản diện độc ác nhất truyện, kẻ từng bị bạn gái tôi mắng chửi không thương tiếc. Đó chính là người luôn đóng kịch trước mặt hoàng đế để hại nữ chính – Hoàng hậu Nhu. Ả đàn bà này lòng dạ hiểm độc, xảo quyệt, phạm phải vô số tội ác. Ả dùng mọi thủ đoạn để đẩy tất cả những người phụ nữ xung quanh hoàng đế vào chỗ chết — đúng nghĩa là chị em cùng cha khác mẹ, xuyên biên giới của bà mẹ kế Bạch Tuyết. Khi tôi tỉnh dậy thì đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, nhìn một nhóm người đang mặc đồ cổ trang hóa trang (cosplay) và cung kính gọi tôi là "Nương nương". Tôi liền bàng hoàng, ngơ ngác.
Thái sư cưới ta ba năm nay, ngay đến bàn tay cũng chưa từng chạm tới. Ta lén lút gieo lại tờ giấy xin từ hôn. Chàng bỗng nổi cơn thịnh nộ, chặn đứng ta nơi góc tường: “Lúc nàng cùng tên Tân khoa Trạng nguyên kia đối thơ họa vần, có biết ta đã bóp nát hai chén trà ngay tại chỗ không?"
Trên mặt tỷ tỷ có một vết sẹo dài đáng sợ. Tỷ ấy đã tự ti suốt hơn mười năm. Dù đã cứu được người mình thương, nhưng tỷ vẫn luôn dùng khăn che mặt. Không ngờ người đó lại đích thân đến tận cửa để tạ ơn. Tỷ tỷ hoảng hốt, cầu xin ta ra mặt nhận thay: “Nếu để điện hạ nhìn thấy bộ dạng này của ta, ta thà chết còn hơn.” Kiếp trước, ta không nỡ để tỷ khó xử nên đã nhận lấy ân cứu mạng ấy. Thế là ta gả vào Đông Cung. Tỷ tỷ vì ôm mãi tâm sự trong lòng mà lâm bệnh nặng, rồi không gượng dậy nổi. Lúc hấp hối, tỷ nói ra toàn bộ sự thật. Tần Ngọc vì thế căm hận gương mặt không tì vết của ta. Hắn ngày ngày lạnh nhạt với ta, khóe môi mang theo ý cười châm chọc: “Ngươi thật sự cho rằng cô là kẻ chỉ mê đắm dung mạo bên ngoài sao?” Trọng sinh trở lại ngày tỷ tỷ cầu xin ta năm ấy. Ta siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, khẽ nói: “Muội không đi.” “Hắn sẽ không ghét bỏ tỷ đâu.” …
Làm chủ mẫu Hầu phủ mấy chục năm. Ta quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ đâu ra đấy. Nuôi dạy con trai con gái thành tài, mỗi người đều đã thành gia lập thất. Ngay cả tiểu tôn tử cũng trắng trẻo bụ bẫm, lanh lợi đáng yêu. Vốn dĩ ta nên được an hưởng tuổi già, tận hưởng niềm vui sum vầy bên con cháu. Nào ngờ Hầu gia đã ngoài năm mươi lại nạp thêm một mỹ thiếp. Nàng ta được sủng ái đến mức không biết trời cao đất dày, vậy mà còn dám đến trước mặt ta buông lời cuồng ngôn: “Phu nhân tuổi đã gần đất xa trời, lại chẳng được sủng ái yêu thương. Vị trí Hầu phu nhân sớm muộn gì cũng là của ta.” Ta chỉ nhàn nhạt liếc nàng ta một cái. Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ không hiểu sự đời. Sự sủng ái của nam nhân đáng giá được bao nhiêu? Chỉ có quyền thế và phú quý nắm chắc trong tay mình mới là thứ chân thực nhất.
Tôi là một con nai ngốc xuyên không vào thân xác của một nữ minh tinh hạng 18 đen đủi, vậy mà lại nổi khắp mạng xã hội nhờ vào sự vô tri của mình. Trong một chương trình du lịch thực tế, tiểu hoa đang hot châm chọc rằng có người nào đó vừa flop vừa thích ké fame. Tôi tò mò: "Ai thế? Ai thế? Tôi quen không?" Các khách mời khác thấy tôi bị đóng băng tài nguyên quá lâu thì xót xa an ủi. Tôi ngơ ngác hỏi: "Hả? Bị đóng băng là gì á? Tôi cứ tưởng công ty phúc lợi tốt, đang cho tôi nghỉ dài hạn chứ." Để tạo kịch tính, tổ chương trình cố tình ném cả nhóm khách mời ra vùng hoang dã giữa mùa đông giá lạnh. Cả đội hoảng loạn, còn tôi thì nhai nhóp nhép: "Ừm, cảm giác ăn tuyết ở đây vẫn kém tuyết Đại Hưng An Lĩnh một chút." Đồng đội: "..." Cư dân mạng lật mặt: "Không thể anti được luôn, vì cô ấy hoàn toàn không biết người ta đang chửi mình à?" "Chị tôi có năng lực vô tri đỉnh cao, đáng yêu chết mất!"
Ta từ thuở còn thơ dại đã bị bọn buôn người bắt đi, rồi bị bán vào Trình gia làm nha hoàn. Có một vị đạo sĩ từng nói rằng tướng mạo của ta rất tốt, là người mang số có phúc. Phu nhân nghe vậy, liền đưa ta đến hầu hạ bên cạnh công tử, còn nói sau này sẽ để ta làm thiếp của công tử. Nhưng công tử lại chẳng hề thích ta. Một ngày nọ, ta đứng ngoài cửa, vô tình nghe thấy chàng nói với phu nhân rằng: “Chỉ là một nha hoàn thân phận thấp hèn, lại vì mấy lời của một đạo sĩ mà sinh lòng vọng tưởng muốn trèo cao. Loại người như nàng ta, nhi tử đã gặp nhiều rồi.” “Nhi tử còn nghi ngờ rằng năm xưa tên đạo sĩ kia đã bị nàng ta mua chuộc.” “Đợi đến khi nhi tử tìm được đạo sĩ ấy, nhất định sẽ để nàng ta đối chất ngay trước mặt mọi người. Đến lúc đó, dù nàng ta có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi!” Ta nghe xong thì giật mình đến lạnh cả sống lưng. Không ngờ chàng thật sự đã đoán ra chuyện ta từng mua chuộc vị đạo sĩ kia. Lời nói dối tưởng như được chôn kín, nay sắp bị vạch trần, khiến ngày nào ta cũng sống trong thấp thỏm không yên. Mãi cho đến khi thế tử phủ Tĩnh Quốc công đến Trình phủ làm khách, vô tình nhìn thấy ta, rồi mở lời xin phu nhân cho ta đi theo. Phu nhân khó lòng từ chối, bèn giả vờ hỏi ta có bằng lòng hay không. Ta quỳ xuống trước mặt người, cúi đầu đáp: “Nô tỳ bằng lòng.”
Tôi vừa nhận được một đơn hàng lớn— “Ba trăm nghìn tệ, giúp tôi theo đuổi Bốc Ương Ương khoa Tiếng Anh.” Tôi trái với lương tâm khuyên nhủ đối phương: “Sếp ơi, cô nàng đó hám tiền lắm đấy.” Phía bên kia trả lời: “Thế thì càng hợp với tôi.”
Quy tắc sinh tồn của kẻ ký sinh: 1. Khi vật chủ ở nhà, tuyệt đối không được phát ra bất kỳ tiếng động nào. 2. Không để lại dù chỉ một chút dấu vết về sự tồn tại của bản thân. 3. Mỗi lần lấy thức ăn, chỉ lấy một phần nhỏ nhất có thể. 4. Thời gian sinh hoạt phải đồng bộ với vật chủ, đảm bảo lúc nào cũng phải tỉnh táo. 5. Dù chỉ mới bị phát hiện một chút, cũng phải lập tức rời đi. Là một kẻ ký sinh đạt chuẩn, tôi tuân thủ nghiêm ngặt năm quy tắc kể trên. Cho đến khi tân chủ trọ xuất hiện, một vật chủ xinh đẹp, đầy sức sống và khiến máu trong người tôi sôi sục.
Bị ép trả năm triệu cho “em trai”, trong khi tôi vốn là trẻ mồ côi Tôi bước vào phòng giao dịch bất động sản, chuẩn bị nhận chìa khóa căn penthouse hơn mười triệu tệ mà mình đã thanh toán một lần duy nhất. Thế nhưng thứ quản lý bán hàng đặt trước mặt tôi lại không phải chìa khóa, mà là một bản thỏa thuận sang tên cùng giấy nợ năm triệu tệ. “Cô Lâm, em trai cô hôm qua đã dẫn vợ sắp cưới vào ở rồi.” “Cậu ấy nói phần còn thiếu năm triệu tệ sẽ do người chị như cô đứng ra thanh toán.” Quản lý bán hàng vừa nói vừa cười đầy thâm ý, cứ như đã mặc định tôi là kiểu chị gái sinh ra để gánh nợ nuôi em trai. Tôi nhíu mày, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh đến mức như đang nhìn một người tự bước vào đường chết. Tôi là trẻ mồ côi lớn lên trong cô nhi viện, vậy cái gọi là em trai sắp lấy vợ này từ đâu rơi xuống? “Tôi không có em trai nào cả.” “Căn nhà này là của tôi.” “Bảo hắn lập tức cút ra ngoài.”
Tôi từ nhỏ đã bị bắt cóc và bán đi, phải chịu đủ mọi đòn roi tra tấn. Sau này may mắn được cứu giúp, tôi gả cho một người chồng nghèo nhưng có tướng mạo vô cùng anh tuấn. Càng may mắn hơn là khi tôi mang thai được bảy tháng, cha mẹ ruột đã tìm được tôi. Chỉ đáng tiếc, tôi cùng thai nhi trong bụng lại bỏ mạng ngay trên con đường trở về nhà nhận thân. Đêm hôm đó, vài chiếc máy bay tư nhân hạ cánh giữa đêm muộn, làm chấn động cả hai bờ Hương Giang. Không ai biết rằng, người đàn ông bước xuống cầu thang mạn với thân sát khí ngút trời ấy... chính là Tần Cửu Xuyên, đại lão giới Hồng Kông đã ẩn tích nhiều năm, và cũng là... người chồng đã kết hôn ba năm của tôi. Trên người anh lúc đó vẫn mặc chiếc áo sơ mi giá rẻ do chính tay tôi mua. Nhưng người ngày ngày tự tay cài khuy áo cho anh là tôi, thì lại không bao giờ có thể quay trở về được nữa.
Vừa hoàn tất chuyến đi khảo sát công việc, chân tôi mới chạm xuống sân bay thì điện thoại đã hiện lên một dòng thông báo đẩy: “Đại tiểu thư Cố gia – Cố Vy, tân tinh trong giới đầu tư, gây sốt nhờ phim ngắn truyền hình!” Trong lòng tôi thoáng vui mừng – đúng là con gái tôi có mắt nhìn không tệ, mới đầu tư lần đầu mà đã thắng lớn vang dội. Thế nhưng khi tôi bấm vào xem kỹ, cả người lập tức khựng lại — cô gái xa lạ trong đoạn video đó là ai? Cô ta đang ngồi vắt vẻo trên nắp capo chiếc Porsche Panamera, giơ điện thoại tạo dáng chụp ảnh. Còn tại một góc khuất, con gái tôi — Cố Vy — quần áo nhăn nhúm xộc xệch, quỳ dưới đất, trên đầu đội một chiếc khay, chẳng khác nào cái bàn sống. Chỉ trong nháy mắt, máu nóng trong người tôi đã bốc lên tận đầu! Con gái tôi, từ khi nào lại bị người khác sỉ nhục đến mức này?! Tôi tức đến toàn thân phát run, lập tức gọi điện cho con bé, nhưng gọi bao nhiêu cuộc cũng không có ai nghe máy. Tôi vội vàng liên lạc với trợ lý, bảo cô ấy lập tức điều tra rõ tình trạng hiện tại của Cố Vy. Lần này tôi xuất ngoại khảo sát dự án, giữa chừng lại đổ bệnh nặng, lịch trình vốn chỉ kéo dài nửa năm cuối cùng bị kéo lê thành một năm rưỡi. Ngay cả sinh nhật của con bé tôi cũng chẳng thể trở về, chỉ đành gửi tặng nó một chiếc xe xem như bù đắp. Vậy mà lúc này, chiếc xe ấy lại bị người khác ngồi lên phô trương, còn con gái tôi thì chịu nhục trong bóng tối!
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Vì hiểu lầm và áp lực từ gia tộc họ Quan, Cố Thẩm Đóa từng muốn ly hôn với Nguyên Thánh Thành. Sau khi anh thổ lộ tình yêu và công khai bảo vệ cô trước mọi người, cả hai hóa giải khúc mắc. Cố Thẩm Đóa cũng phát hiện anh đã âm thầm yêu cô từ nhiều năm trước, kể từ lần gặp gỡ thời thiếu niên. Sau tất cả biến cố và mất mát, họ cuối cùng có được tình yêu trọn vẹn và hạnh phúc bên nhau.
Ta và ca ca cùng nhau xuyên không. Huynh ấy thành hoàng đế, ta thành đích nữ phủ tướng quân. Ngày tháng vốn trôi qua khá dễ chịu. Ngự thiện phòng trong hoàng cung chẳng khác nào bếp sau nhà ta, văn võ cả triều thấy ta đều phải cười chào hỏi. Cho đến khi vị hôn phu kia của ta quỳ trên Kim Loan điện, nước mắt giàn giụa, cầu xin hoàng đế cho phép hắn giáng ta làm thiếp thất. Ca ca ta thong thả bóc xong múi quýt cuối cùng trong tay, rồi ngẩng mắt nhìn hắn. Ánh mắt ấy, ta quá quen thuộc. Kiếp trước huynh ấy từng dùng ánh mắt này nhìn người ngồi bàn trước ta. Tên kia trộm que cay của ta. Sau đó tên kia chuyển trường.
Trong tiệc mừng thọ, mẹ chồng nói tôi không xứng với con trai bà, tôi cười đứng dậy hỏi chồng: không có tôi, anh là cái thá gì? Chương một. Tiệc mừng thọ. Ba năm trước, chúng tôi là cặp đôi kiểu mẫu trong mắt tất cả mọi người. Anh là giáo viên của một trường trung học trọng điểm trong thành phố, còn tôi làm y tá ở bệnh viện huyện. Sau khi quen nhau qua người giới thiệu, anh theo đuổi tôi hơn nửa năm, ngày nào cũng cưỡi xe điện đi ba mươi lý đường đến thăm tôi, bất kể mưa gió. Sau khi kết hôn, tôi nghỉ việc, theo anh chuyển lên thành phố. Mẹ chồng nói trong nhà không thiếu phần lương đó của tôi, bảo tôi yên tâm chăm sóc gia đình, chuẩn bị thi biên chế. Tôi đồng ý, vì tôi tin câu Minh Viễn nói: “Sau này anh sẽ để em sống những ngày tháng tốt đẹp.” Nhưng ba năm trôi qua, cuộc sống của tôi càng ngày càng chật hẹp. Từ ngày ngày mặc áo blouse trắng cứu người chữa bệnh, tôi biến thành người quanh quẩn bên bếp núc, giặt quần áo, lau nhà. Từ việc được bệnh nhân và người nhà cảm kích, tôi biến thành người bị mẹ chồng bắt bẻ đủ điều. Thẻ lương của Minh Viễn nằm trong tay mẹ chồng, mỗi tháng tiền sinh hoạt của tôi phải dựa vào mẹ chồng “phát” cho. Ngay cả mua một gói băng vệ sinh cũng phải nhìn sắc mặt bà. Trong đại sảnh bày mười hai bàn tiệc rượu, mẹ chồng mặc một chiếc sườn xám gấm màu đỏ sẫm, ngồi ngay ngắn ở bàn chính, cười đến không khép được miệng. Bên cạnh là con trai út của bà, Trần Minh Huy, và con dâu Chu Đình.
Chồng đi công tác, tôi sang nhà hàng xóm đánh bài, lúc cúi xuống nhặt bài, lại nhìn thấy chồng đang trốn dưới gầm giường. Tôi nhìn thấy một đoạn tất nam màu xám đậm, còn có một đoạn ống quần bò màu xanh đậm. Đôi tất đó tôi nhận ra. Màu xám đậm, ở mắt cá chân có một vòng hoa văn chìm không dễ thấy. Chiếc quần đó tôi cũng nhận ra. Màu xanh đậm, bị giặt đến hơi bạc màu, phía trên đầu gối bên trái có một vết xước rất nhẹ, nếu không nhìn kỹ thì không thấy. Đó là đôi tất và chiếc quần mà tuần trước tôi vừa thu từ ban công xuống, tự tay gấp gọn, bỏ vào vali đi công tác của Chu Minh Viễn. Chu Minh Viễn, người chồng lẽ ra lúc này phải đang đi công tác cách xa một nghìn hai trăm cây số của tôi. Đầu tôi “ong” một tiếng, như có vô số con ong cùng lúc vỡ tổ. Máu dường như lập tức xông lên đỉnh đầu, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo đông thành vụn băng, rào rào rơi xuống, đập khiến lục phủ ngũ tạng tôi đau nhói. Bàn tay đang chống xuống đất bắt đầu run lên không thể khống chế, khớp khuỷu tay mềm nhũn, tôi suýt nữa ngã quỵ hẳn xuống đất. “Tiểu Thẩm?” “Thẩm Tĩnh?” “Tìm thấy quân bài chưa?” “Nó rơi vào cái hốc nào rồi?”
Ta biết ta sắp chết rồi. Khi thanh kiếm của Tần Diệc Chu đâm xuyên qua tim, ta không cảm thấy quá đau đớn, chỉ thấy một luồng khí lạnh lẽo. Hắn ôm lấy Tô Thanh Vãn – bạch nguyệt quang toàn thân đẫm máu của hắn, nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một thứ rác rưởi. Thật nực cười, ta bên hắn tu luyện hai trăm năm, vậy mà không bằng một ánh mắt khi trở về của Tô Thanh Vãn. Cũng tốt, vở kịch nữ phụ pháo hôi này, ta diễn đủ rồi.
Ta nhặt được một tiểu kiếm tu. Nàng mới mười ba tuổi đã bị mổ đan, khoét linh căn, quần áo rách rưới bị vứt bỏ dưới chân núi. Hệ thống nói nàng là một nhân vật phản diện tâm địa độc ác. Tàn hại Đại sư tỷ, quyến rũ Đại sư huynh. Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ hiểm độc, ai nấy đều mong nàng chết đi. Nhưng ta lại khoác áo lên người nàng, và dùng mười năm tự do làm cái giá để cứu lấy nàng. Ta giúp nàng tu luyện lại từ đầu, trở lại đỉnh cao. Sau này, khi ta mãn hạn tù và chuẩn bị rời khỏi thế giới này, nàng hỏi ta: “Bà lão câm, ngày trước vì sao bà lại cứu cháu?” Lúc này, ta đã cải lão hoàn đồng, chiếc lưỡi bị đứt cũng mọc lại như xưa. Ta mỉm cười: Bởi vì, chúng ta đều từng là tội nhân.