Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Mẫu Thân Thủy Quỷ

Ta là một con thủy quỷ chẳng ra sao, ở dưới đáy sông Lạc Giang chịu rét lạnh suốt một trăm năm mươi năm.   Không bài vị, không đèn sông, chỉ là một hồn ma xó xỉnh chẳng ai cúng bái.   Dưới Địa Phủ có quy định, thủy quỷ nếu trong vòng hai trăm năm không bắt được kẻ thế mạng để đầu thai, sẽ bị hồn siêu phách tán.   Thế nhưng ta lại vô cùng kén chọn.   Không chê kẻ này chân thối, thì lại chê kẻ kia mặt mũi xấu xí.   Cho tới một ngày tế lễ thả đèn năm ấy.   Ta gặp gỡ tên câm nhỏ tên gọi Trường Sinh, là một tiểu khất cái không phụ mẫu.  

0.0
0 ch
Cổ Đại
Tôi Hoàn Toàn Không Thể Chống Lại Khuôn Mặt Vô Sỉ Của Anh

Chung Dạ vay sáu mươi vạn mua một robot cảm xúc và trở thành người thứ bốn mươi bảy trong thành phố kết hôn với robot. Người chồng tên Chung Thanh bề ngoài vụng về, vô sỉ, bên trong lại giữ một vùng nhớ không ai xóa được. Cưới trước, yêu sau, giữa tương lai giả tưởng và món nợ dài mười ba năm.

0.0
15 ch
HE
Đích Nữ Không Nhịn Nữa

Ngày đại hôn, ta rơi vào tay sơn tặc, bị chúng hành hạ đến chết. Trước lúc tắt thở, ta nhìn thấy phu quân cùng huynh trưởng bước ra từ phía sau đám sơn tặc, trong mắt chỉ có sự chán ghét: "Lòng dạ ngươi độc ác, bao năm nay ỷ vào gia thế mà bắt nạt nàng, hôm nay chịu khổ chính là báo ứng." "Hạng người vừa bẩn thỉu vừa độc địa như ngươi, vốn không xứng sống trên đời." Tô Vãn Đường lệ rưng rưng, trên mặt tràn đầy vẻ không đành lòng: "Thẩm Tri Ý, nếu có kiếp sau, đừng hại người nữa." Ta mang gương mặt bị hủy dung, chết thảm nơi hoang sơn, còn Tô Vãn Đường lại trở về kinh thành, trở thành chính thất phu nhân của Tể tướng. Cuồng phong cuốn qua núi rừng. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về bữa tiệc sinh thần năm mười lăm tuổi. Tô Vãn Đường đang tự tay xé rách váy áo, còn đắc ý cười với ta: "Thẩm Tri Ý, lát nữa có người đến, ngươi định nói thế nào?" Ta nhấc chân đạp nàng ta xuống hồ, rồi lại giẫm cái đầu vừa nhô lên khỏi mặt nước trở xuống: "Chẳng phải ngươi luôn một mực khẳng định ta bắt nạt ngươi sao?" "Hôm nay ta sẽ cho ngươi nhìn xem thế nào mới gọi là bắt nạt thật sự!"  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Đại Kế Tráo Con

Phu quân chỉ còn treo một hơi tàn, vậy mà trước lúc chết vẫn không quên thúc giục Tông Chính Tự giao tước vị cho đứa con ta nuôi suốt mười tám năm. Đợi đến khi văn thư kế thừa tước vị đóng ấn xong, hắn mới để Liễu Ánh Đường dìu mình, ban ơn như thể đang bố thí, nói cho ta một bí mật. “Thanh Hòa, mười tám năm trước, lúc hai người các nàng lần lượt sinh nở, ta đã lén đổi hai đứa trẻ.” “Bùi Minh Chiêu mà nàng nuôi lớn, thật ra là con trai của ta và Ánh Đường. Còn Bùi Thừa An vô dụng bên cạnh nàng ấy, mới là cốt nhục thân sinh của nàng.” Niềm đắc ý nơi khóe mắt, đuôi mày Liễu Ánh Đường muốn giấu cũng không giấu nổi. Nghe xong, ta không nhịn được bật cười. “Ta biết.” “Chân trước ngươi vừa đổi đi, chân sau ta đã tự tay đổi lại rồi.” Bùi Cảnh Hành trừng mắt nhìn ta, tắt thở ngay tại chỗ.  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Ôm Hoa Lau

Thế đạo gian nan, ta bị bán vào một gia đình quyền quý, trở thành người bầu bạn chơi cùng vị công tử chân bị tật trong phủ. Tiểu công tử sinh ra với dung mạo thanh tú, mi mục như họa, nhưng thân thể lại chẳng được khỏe mạnh. Chân phải của chàng bị tật, thường xuyên ho khan, người yếu đến mức ngay cả ngồi dậy cũng vô cùng khó nhọc. Trên dưới trong phủ đều nói, chàng e là chẳng sống được bao lâu nữa. Ta lo sau khi chàng mất, mình sẽ bị đuổi khỏi phủ, bèn lén lút chuồn vào phòng công tử, ghé người bên mép giường, nhỏ giọng hỏi: “Công tử có thể đừng c.h.ế.t được không? Nếu công tử c.h.ế.t rồi, ta lại chẳng còn nhà để về nữa.” Chàng thoáng sững người, rồi dịu dàng mỉm cười, đưa tay khẽ xoa đầu ta. “Được, vậy ta thử cố sống xem sao.”  

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Phượng Ấn Trả Lại, Hoàng Hậu Không Quay Về

Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên ta nhìn thấy là bức thư đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Mùi thuốc đắng vẫn quẩn trong phòng, vết tên độc dưới vai trái đau âm ỉ theo từng nhịp thở. Ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa phủ trắng doanh trại Bắc Cảnh, cảnh tượng giống hệt ngày ta nhận được thư của con trai ở kiếp trước. Ta chống tay ngồi dậy, cầm phong thư đã được bóc sẵn. Nét chữ trên giấy ngay ngắn, cứng cáp, là bút tích của hoàng trưởng tử Tiêu Nguyên Dực. Nó không hỏi bệnh tình của ta. Câu đầu tiên đã nói đến Huyền Giáp Binh Phủ. "Mẫu hậu ở Bắc Cảnh đã lâu, trong triều khó tránh lời đồn, chỉ cần người chịu giao binh phù, phụ hoàng và hoàng cô ắt sẽ hiểu tấm lòng của người." Ta đọc đến đó thì dừng lại. Kiếp trước, chính vì một câu ấy, ta đã giao thứ cuối cùng có thể bảo vệ mình. Khi đó ta vẫn cho rằng Nguyên Dực còn nhỏ, chẳng qua bị người khác xúi giục nên mới viết những lời lạnh lùng. Ta sai người ngày đêm mang binh phù về kinh, còn bất chấp lời ngăn cản của quân y, gượng chống thân thể trúng độc lên đường hồi cung. Tiêu Cảnh Hành nói ta đa nghi, Thái Thượng Hoàng nói ta không có khí độ quốc mẫu, còn Tiêu Thanh Nghi đứng bên cạnh rơi nước mắt, tự nhận chỉ thay ta chăm sóc hai đứa trẻ. Nguyên Dực quỳ trước điện, xin ta đừng vì tình cảm riêng mà làm tổn hại thể diện hoàng gia. Ninh An trốn sau váy Thanh Nghi, không chịu để ta chạm vào. Đến lúc ấy, ta mới hiểu người chồng từng cùng ta sống chết và hai đứa con ta dùng nửa cái mạng sinh ra đều đã đứng ở phía đối diện. Ta bị đưa đến một tòa điện vắng với danh nghĩa dưỡng bệnh, độc trong người tái phát từng ngày. Trước lúc chết, ngoài một nữ quan già mang thuốc đến, không ai bước qua cánh cửa ấy. Khi hơi thở cuối cùng tan đi, ta vẫn còn nắm bức thư đòi binh phù của Nguyên Dực trong tay.

0.0
8 ch
Nữ Cường
Giả Chết? Ta Thành Toàn Cho Ngươi

Ta kết duyên cùng Trấn Quốc Hầu Tạ Hành đã mấy năm. Ngày linh cữu hắn từ sa trường bọc thây trở về kinh sư, Trưởng công chúa ôm lấy áo quan mà khóc đến mấy lần gục ngã. Khuôn mặt thi thể trong quan tài đã bị lửa thiêu biến dạng, nhưng ta chỉ cần liếc qua bàn tay trái là biết ngay kẻ nằm bên trong không phải Tạ Hành. Tạ Hành có một vết sẹo ngang trên lòng bàn tay trái theo hắn đã nhiều năm, còn cái xác này bàn tay lại lành lặn, chẳng chút dấu vết. Đêm xuống, ta âm thầm bám theo tên thân tín mà hắn tin cẩn nhất rời khỏi Hầu phủ. Kẻ đó cuối cùng lẻn vào bằng cửa hông của Trưởng công chúa phủ. Ta đi vòng ra hậu viện, qua khe cửa khép hờ, rốt cuộc cũng nhìn thấy vị phu quân vừa được nhập quan của mình. Hắn chỉ mặc độc chiếc áo lót, Trưởng công chúa khoác bên ngoài chiếc áo bào của hắn, trên cổ nàng ta vẫn còn vẹn nguyên vết hằn đỏ vừa mới để lại. Trưởng công chúa tựa vào ngực hắn, giọng điệu xen lẫn vài phần lo lắng: "Trầm Đường cùng chàng đạo nghĩa vợ chồng bấy lâu, nếu nàng ta nhận ra cái xác có điểm bất thường thì tính sao?" Tạ Hành thong thả chỉnh lại cổ áo cho nàng ta, ngực tràn đầy tự tin: "Nàng ấy tiếc ta, cũng chẳng nỡ bỏ Hầu phủ đâu. Cùng lắm chỉ khóc lóc vài ngày. Đợi dăm ba tháng nữa ta trở về dỗ dành một hồi, chuyện này tự khắc xới tung rồi lại êm xuôi." Trưởng công chúa lặng thinh một lúc, lại hỏi: "Nhưng nhỡ nàng ta không chịu giúp chàng giữ lại tước vị thì sao?" Tạ Hành bật cười khẽ: "Nàng ấy sẽ không làm thế đâu, ta hiểu rõ tính nàng." Ta đứng ngoài viện lặng yên một hồi, rồi xoay người rời đi. Hôm sau, chính tay ta đóng đinh phong ấn quan tài của Tạ Hành. Ngay sau đó, ta tiến cung dâng tấu chương. Trấn Quốc Hầu gối đơn không con. Ta thỉnh cầu triều đình thu hồi lại tước vị. Lại qua thêm ít ngày, Hầu phủ cũng giao trả lại cho triều đình. Hắn đã muốn chết đến thế. Vậy thì cứ chết cho thật sạch sẽ đi.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Phù Sinh Tam Kiếp

  GIỚI THIỆU:   Ta bị một lão đạo sĩ mù đuổi theo phán mệnh suốt ba đời.   Đời thứ nhất, ta là ác bá.   Hoành hành phố chợ, ức hiếp dân lành, cậy thế hiếp người, chuyện xấu nào cũng làm.   Cuối cùng, ta bị tình nhân mà phu nhân nuôi bên ngoài hạ độc, chết trên giường.   Đời thứ hai, ta làm tham quan.   Gạch vàng lát đất, vẫn còn chê cấn chân.   Đông châu kết rèm, vẫn thấy chưa đủ sáng.   Đến ngày bị tịch biên gia sản, nha dịch lật tung hồ sen, dưới lớp bùn, toàn bộ đáy hồ đều được lát bằng ngọc.   Đời này, ta vẫn còn nằm trong tã lót, được nương cõng trên lưng đi giặt áo bên bờ sông.   Lão đạo sĩ mù kia lại chẳng mời mà tới, giơ ngón tay khô gầy từ xa chỉ vào ta, lạnh giọng nói.   "Đời thứ nhất ác, đời thứ hai tham, ác độc và tham lam đã ăn sâu tận xương, nghiệp chướng quấn thân. Đời này, nếu không trải qua ba nỗi khổ thì không thể rửa sạch."   "Nỗi khổ thứ nhất, tự tay tiễn hết người thân, tận mắt nhìn cố nhân lần lượt rời đi, chẳng còn lại một ai."   "Nỗi khổ thứ hai, lưu lạc khắp nơi, bốn bể làm nhà, nhưng rốt cuộc lại chẳng còn nơi nào là nhà."   “Nỗi khổ thứ ba, chấp niệm bén rễ quá sâu, cầu mà không được, trằn trọc chẳng yên, rốt cuộc vẫn thành không.”  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Phù Thế Độ Ta

Ba ngày trước khi ta gả vào Đông cung, Trưởng công chúa bỗng nói muốn kiểm tra trinh tiết của ta.   Trước mặt các mệnh phụ đầy điện, nàng ta vu khống rằng ta đã không còn là tấm thân hoàn bích.   Hôn ước lập tức bị hủy bỏ, ta bị nhét vào lồng heo.   Nhưng ta không ch/ ếc.   Người cứu ta vẫn là Trưởng công chúa.   Nàng ta ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, cười lạnh:   “Cứ thế mà ch/ ếc thì quá hời cho ngươi rồi.”   “Thái tử ngày đêm nhớ mãi không quên ngươi, nói ngươi tựa một tiên tử thanh lãnh.”   “Vậy bản cung sẽ để hắn biết, tiên tử ấy thực ra lại là hạng đàn bà ai cũng có thể lấy làm chồng.”   Thì ra nàng ta và Thái tử có tư tình, không cam lòng nhìn ta trở thành Thái tử phi, nên mới nhẫn tâm ra tay.    Ta bị áp giải đến Mạc Bắc, sung làm doanh kỹ.   Ba năm sau, Trưởng công chúa giận dỗi Thái tử, rời kinh ra biên tái.   Dưới gốc hồ dương, nàng ta tháo mũ che mặt xuống.   Ta chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra nàng ta.   Đêm ấy, ta rót rượu cho Tiết độ sứ:   “Đại nhân chẳng phải đang phiền lòng vì trong doanh vừa có một cô nương bỏ trốn sao?”   “Hôm nay trong rừng, ta trông thấy một tuyệt sắc giai nhân.”

0.0
8 ch
Nữ Cường
Gả Cho Thừa Tướng

Phụ thân ta là Trấn Bắc Đại tướng quân Thẩm Điền, cả đời rong ruổi sa trường, từng một mình dẫn ba nghìn kỵ binh phá vòng vây của quân Bắc Nhu. Vậy mà cứ nhắc tới hôn sự của ta là người lại sầu đến bạc thêm mấy sợi tóc. Hôm ấy, khi ta đang dùng điểm tâm, người nghiêm trang đặt bát xuống, giơ ba ngón tay trước mặt ta. “Con rể của Thẩm Điền ta phải đáp ứng ba điều, thiếu một cũng không được.” Thấy ta ngẩng đầu, phụ thân liền nói: “Điều thứ nhất, trong nhà không được có trưởng bối khắt khe. Tốt nhất công công, bà bà đều đã qua đời.” Bởi mẫu thân ta năm xưa chịu đủ lễ nghi của tổ mẫu, thân thể ngày một suy yếu rồi mất khi ta vừa tròn tám tuổi. “Điều thứ hai, gia thế phải đủ vững. Nếu thấp hơn Thẩm gia quá nhiều thì đối phương dễ sinh lòng tự ti, còn cao hơn quá mức lại có thể coi thường ta.” Đến điều cuối cùng, người hạ thấp giọng, vẻ mặt thần bí như đang bàn đại kế quân cơ. “Hắn tuyệt đối không được có hồng nhan tri kỷ, thông phòng hay biểu muội thanh mai trúc mã nào cả.” Ta đặt đũa xuống, thành thật khuyên: “Phụ thân nên tới Hoàng Lăng tìm kiếm.” “Trong kinh thành này, chỉ e người nằm trong mộ mới thỏa đủ ba điều.” Phụ thân lập tức đập bàn, quát rằng ta hồ đồ, còn quả quyết kinh thành rộng lớn, thanh niên tài tuấn nhiều như cá qua sông, nhất định sẽ tìm được một người sạch sẽ vừa mắt.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Cảng Victoria Không Mưa

Thử thách đường phố: gọi cho người được ghim đầu danh bạ để vay tiền. Bị ép phải gọi điện cho ông lớn giới thượng lưu Cảng Thành đã tài trợ cho tôi: "Em vừa nhận được năm nghìn tiền học bổng, muốn mua một chiếc Ferrari, ngài xem có thể góp thêm cho em một ít không?" "Chỉ cần thêm vài triệu nữa thôi..." Đầu dây bên kia im lặng hai giây, khẽ cười nhạt một tiếng rồi cúp máy. Giây tiếp theo, thông báo chuyển khoản tám chữ số bật lên. Lời nhắn — 【Mua thứ gì đắt một chút, đừng suốt ngày nhìn đồ rẻ tiền.】

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Cuối Đêm Có Gió Về

Vì cứu Liễu Nhược Tuyết, tôi đã mất đi đôi mắt. Cô ấy nói sẽ làm đôi mắt của tôi cả đời, thay tôi ngắm nhìn tất cả những cảnh đẹp mà tôi không còn thấy được nữa. Cô ấy cầm tay dạy tôi chữ nổi, dành cho tôi mọi sự ưu ái. Tôi từng nghĩ đó là dáng vẻ nhân từ nhất của tình yêu. Cho đến khi người anh em của tôi, Tần Hành Chu, về nước. Trong một chuyến du lịch cùng nhau, cô ấy nắm lấy tay người anh em của tôi. Khi tôi và cô ấy lạc nhau, cuống cuồng gọi điện cho cô ấy, cô ấy chỉ nói: “Lâm Húc, anh mù đã ba năm rồi, Hành Chu nói anh không nên lúc nào cũng dựa dẫm vào tôi. Đường núi không khó đi, anh nên tự mình bước ra rồi.” Cô ấy nói đúng, trên đời này chẳng có ai là cây nạng của ai cả. Vì vậy, sau này tôi sẽ không cần cô ấy nữa.  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Hộp Thời Gian Vắng Mặt

Văn án: Một ngày trước lễ đính hôn, tôi cùng bạn trai và bốn người bạn chơi với nhau từ nhỏ trở về quê cũ, đào chiếc hộp thời gian được chôn mười lăm năm trước. Sáu chiếc lọ thủy tinh, mỗi người viết một mảnh giấy, trả lời cùng một câu hỏi: “Cậu muốn làm bạn với ai suốt đời nhất?” Bạn trai Trần Dữ mở chiếc lọ của mình, bên trong viết tên bạn thân Trình Nhân. Trên mảnh giấy của em gái tôi, Tần Niệm, cũng nguệch ngoạc viết: “Chị Nhân Nhân”. Cả bốn người đều viết Trình Nhân. Trình Nhân che mặt cười, mở chiếc lọ của mình, mảnh giấy được trải ra, trên đó là tên Trần Dữ. Mọi người đều ồn ào trêu chọc, cười ầm cả lên, nói hồi nhỏ đã nhìn ra rồi. Trần Dữ cũng cười, tai đỏ lên một chút, nhìn Trình Nhân một cái. Không có ai giục tôi mở. Tôi cúi đầu mở chiếc lọ của mình, trên mảnh giấy là nét chữ ngây ngô, vụng về của tôi khi chín tuổi. “Tôi muốn làm bạn cả đời với tất cả mọi người.” Tôi không đọc thành tiếng, cũng không có ai hỏi tôi viết gì. Buổi tối ăn đồ nướng, chiếc bàn của sáu người chỉ đặt năm chiếc ghế. Tôi sang bên cạnh kéo thêm một chiếc lại, mọi người đều nhích vị trí, chừa ra một khoảng trống rất lớn. Xiên nướng được mang lên, bạn trai tự nhiên chia cho mọi người. Tổng cộng mười lăm xiên, năm người, mỗi người ba xiên. Bọn họ vừa tranh nhau vừa cười đùa ầm ĩ. Cuối cùng chỉ còn tôi hai tay trống không. Trần Dữ cắn xiên thịt dê nhìn tôi một cái, chia một xiên trong phần của mình cho tôi, giống như bố thí. Sau này tôi mới biết, mấy người bọn họ có một nhóm chat, đã lập tám năm, tên nhóm là Chỗ Cũ. Nếu đã như vậy, nếu trong chiếc hộp thời gian ấy cũng chẳng có chỗ cho tôi, thì tôi cũng không cần cố chen vào nữa.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Nước Xuân Vời Vợi

Tỷ tỷ từ nhỏ đã khiến người khác yêu mến, còn ta cứ theo sau tỷ, lần lượt mang những viên minh châu tỷ chê tục, vòng ngọc tỷ chê lạnh, áo lông hồ tỷ chê tanh cất vào kho.   Mãi đến ngày vị quận vương được người người ca tụng của phủ Đoan Vương tới cửa, lần đầu tiên ta không kịp thu ánh mắt về.   Nhưng ánh mắt chàng nhìn tỷ tỷ còn nghiêm túc hơn tất cả những món lễ vật kia.   Ta biết mình nhất định không thể sánh với tỷ.   Các quý nữ trong kinh thành ở sau lưng cười nhạo, châm chọc, chờ xem hai tỷ muội chúng ta trở mặt.   Thế mà tỷ tỷ lại đột nhiên vô cùng thành thật hỏi ta: “Hay là ta khiến chàng cũng thích muội nhé?”   Lúc ấy ta mới hiểu, có vài thứ tốt đẹp không cần nhặt lại phần người khác bỏ đi, cũng sẽ có người vững vàng đưa tận tay ta.  

0.0
8 ch
Cổ Đại
Ác Nữ Tiếng Xấu Đồn Xa Gả Cho Công Tử Bột

Ta là ác nữ tiếng xấu đồn xa khắp kinh thành. Cho đến năm hai mươi tuổi, vẫn chẳng ai dám hỏi cưới. Lúc Quốc công phu nhân tìm đến tận cửa, ta đã lập tức từ chối. "Tính tình ta không tốt, sợ bất cẩn ra tay." Phu nhân lại nắm lấy tay ta: "Thực lòng không giấu gì con, tên tiểu tử nhà ta nghịch ngợm phong lưu lắm, nếu con trị được nó, chỉ cần đừng đá-nh chế-t là được." Thế là, tam môi lục sính, ta đã trở thành Thế tử phi của Lâm Tương Nghi. Cả kinh thành đều đang đợi xem bao giờ thì ta bị hắn bỏ.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Phúc Đỉnh Oan Nghiệt Của A Ngọc

Năm thứ hai của nạn đói, trước khi cha định bán ta ra chợ người, mẹ đã lén trở về nhà mẹ đẻ. Đêm mẹ trở về toàn thân đẫm má-u, bụng bị thủng một lỗ, một chân cũng không còn. Mẹ đưa cho cha một chiếc đỉnh đang vác trên lưng. "Cầm lấy, có cái này sẽ không bị đói nữa. Đừng bán A Ngọc." Chiếc đỉnh không lớn, bên trong phồng lên, vừa kéo ra đã thấy một cái chân trắng muốt. Nếu ném vào một mảnh vải, sẽ ra một mảnh vải giống hệt. Nếu là con gà, cũng sẽ ra một con gà. Cha mừng đến phát điên. Chẳng ai để ý đến câu nói cuối cùng mẹ thì thầm với ta trước khi trút hơi thở cuối cùng.

0.0
11 ch
Nữ Cường
Kiếp Này Không Dây Dưa Không Oán Hận

Đến ngày ta sắp chết, hắn mới chịu dời mắt nhìn ta. Hắn đứng cách giường ba bước, áo rồng màu vàng tươi sạch sẽ không vương hạt bụi, giọng điệu hờ hững: "Hoàng hậu còn tâm nguyện gì chưa thành?" Lâm Uyển Nhi tựa bên thân hắn, khoác áo choàng lông cáo trắng tinh, cất lời thỏ thẻ: "Tỷ tỷ có điều gì chưa nỡ buông tay, cứ việc nói ra. Bệ hạ nhân hậu, nhất định sẽ thành toàn." Ta im lặng nhìn nàng ta. Đó là đứa Biểu muội ta đã dốc lòng che chở nửa đời người, cũng là người trong mộng mà hắn nâng niu trên gót ngọc. Năm ta mười sáu tuổi, Thái hậu mở tiệc chọn phi. Lâm Uyển Nhi do chức quan của cha quá thấp nên vốn không có tư cách vào cung. Chính ta đã van xin mẹ, ghi tên nàng ta dưới danh nghĩa con gái dòng chính của bà để tham dự. Tại buổi tiệc, ánh mắt hắn băng qua gấm vóc lụa là, dừng lại trên người nàng ta. Về sau hắn nói với ta: "Uyển Nhi ngây thơ, nàng hãy để mắt săn sóc nhiều hơn." Một lời "săn sóc" ấy mà kéo dài suốt mười lăm năm. Ta đỡ chén rượu độc thay nàng ta, gánh tội gian thay nàng ta, thức trắng đêm bên giường khi nàng ta sảy thai. Ta nhọc nhằn nhấc mí mắt, nhìn về phía hắn. "Thiếp... chỉ có một tâm nguyện." Sắc mặt hắn hơi biến chuyển: "Nàng nói đi." "Sau khi thiếp nhắm mắt, xin Bệ hạ cho phép thiếp không vào lăng miếu hoàng gia." Khắp điện tĩnh lặng như tờ. Lâm Uyển Nhi kinh ngạc đến mức vội bịt chặt miệng. "Nàng!" Hắn bước tới một bước, nhưng rồi lại dừng khựng. Ta nhắm mắt lại: "Coi như... thiếp cầu xin ngài lần cuối cùng." Sau khoảng thời gian lặng im thê lương. "Chuẩn tấu." Trước khi thần trí tiêu tan, ta nghe thấy tiếng khóc nỉ non yếu ớt của Lâm Uyển Nhi: "Bệ hạ, tỷ tỷ nhất định là bệnh đến mê muội rồi, ngài đừng để trong lòng..." Lại nghe thấy tiếng thở dài trầm đục của hắn. "Truyền chỉ, Hoàng hậu tạ thế, truy phong... Tuệ Hiền Hoàng quý phi. Nghi lễ hạ táng chiếu theo hàng Hoàng quý phi, không đưa vào hoàng lăng."

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Tướng Quân Giỏi Quỳ Gối

Tiêu Lệnh Kiêu biết ta ghét nhất hạng người hai lòng ba dạ, nên ngay ngày thành thân, ta đã nói với chàng rằng:   “Nếu có ngày chàng đánh trận xong mà dám dẫn nữ nhân khác về, chúng ta liền hòa ly!”   Kết quả, sau khi dẹp loạn trở về, đúng ngày khải hoàn, trên lưng ngựa sau chàng lại có một cô nương xa lạ khoác áo choàng đỏ.   Ta còn chưa kịp xách đồ bước ra khỏi sân, Tiêu Lệnh Kiêu đã tung người xuống ngựa, ôm sổ sách quỳ phịch trước mặt ta.   “Phu nhân, ta có thể giải thích.”   “Nàng ấy là cháu gái do cố nhân gửi gắm, dọc đường ta chưa từng để nàng ấy chạm vào dây cương, càng chưa từng cho nàng ấy ở trong lều của ta!”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Bắt Nạt Trùm Trường Dễ Lắm Ai Ơi

Sau khi chuyển đến một ngôi trường tệ hại. Để tránh bị bắt nạt, tôi chọn một cậu con trai trông dễ bắt nạt nhất lớp làm mục tiêu. Tôi cướp bữa sáng của cậu ấy, lấy nước của cậu ấy uống, tan học còn chặn cậu ấy ở cổng trường rồi tát cho một cái. Quả nhiên, chỉ cần tôi tỏ ra đủ dữ dằn thì chẳng ai dám bắt nạt tôi. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cậu bạn hiền lành bị tôi bắt nạt thê thảm ấy giẫm tên côn đồ từng bắt nạt tôi xuống dưới chân: “Gan cũng lớn đấy, đến trùm trường bọn tao mà mày cũng dám động vào?” Tên côn đồ ngơ ngác: “Trùm trường chúng mày chẳng phải là mày sao?” Thẩm Lăng cúi người, nụ cười trên môi không hề chạm tới đáy mắt: “Không phải đâu.” Sau đó, tôi nghe thấy tên mình.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Bạn Trai Và Bạn Thân Đều Muốn Đổi Mệnh Của Tôi

Tôi đăng lên vòng bạn bè một bàn đầy món ăn do chính tay bạn trai nấu. Bạn thân đột nhiên nhắn riêng cho tôi: “Đừng ăn mấy thứ này! Đây là cơm âm, ăn đủ bảy bữa sẽ mất mạng; tên đoản mệnh kia muốn lấy mạng cậu để nối dài mạng sống cho hắn đấy!” Đọc xong tôi chỉ muốn bật cười, dù sao tôi cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, hắn cần gì phải tốn công như vậy? “Cậu lại dọa tớ nữa rồi. Tớ ăn hết bảy bữa rồi, da mặt còn mềm mại hơn trước, sắc mặt cũng ngày một tốt hơn!” Tôi tiện tay chạm lên má, tin nhắn mới của cô ấy lại nhảy ra. “Vậy thì đó là hồi quang phản chiếu do cơm âm thúc ra thôi; đợi đến khi hắn lấy được máu của cậu, nhỏ vào lá bùa đổi mạng kia thì thần tiên cũng không cứu nổi cậu.” Tôi đang nửa tin nửa ngờ thì điện thoại của bạn trai gọi tới. Giọng hắn ở đầu dây bên kia nghẹn ngào như sắp khóc: “Mãn Mãn, em mau đến bệnh viện được không? Anh lái xe đâm phải một người, người đó lại đúng lúc cần máu gấu trúc của em để cứu mạng; anh không muốn ngồi tù, em cứu anh với, anh xin em.”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Cây Khô Gặp Mùa Xuân

Tôi dùng quyền thế ép Kỳ Tống ở bên tôi hai năm.   Tôi cứ ngỡ hai đứa đã tâm ý tương thông, vậy mà khi có kẻ bảo muốn theo đuổi tôi, anh lại cười nhạt: "Cầu còn không được."   Tôi đứng ngoài cửa, mười đầu ngón tay lạnh buốt.   Trong buổi tụ họp năm năm sau, có người tò mò hỏi liệu tôi có từng qua lại với vị tân quý của giới tư bản - Kỳ tổng hay chưa.   Tôi bật cười: "Làm gì có chuyện đó, đào đâu ra."   Vừa quay đầu lại, tôi chợt thấy Kỳ Tống đang đứng ngay cửa, ánh mắt thâm trầm chằm chằm nhìn tôi.  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Cuốn Hồi Môn Chiêu Rể

Phu quân mượn chuyện rơi xuống vách núi để giả chết, dẫn theo ngoại thất đang mang thai trốn khỏi kinh thành.   Hắn đẩy toàn bộ món nợ mấy chục vạn lượng của Hầu phủ cho ta, chờ ta lấy của hồi môn ra dọn sạch cục diện.   Nhưng hắn không ngờ, ta chẳng vạch trần hắn, trái lại còn uống thuốc giả chết, cuốn hết của hồi môn xuống Giang Nam.   Ở nơi ấy, ta chiêu một thư sinh sa cơ vào ở rể.   Mười năm sau, hắn trở lại kinh thành, Hầu phủ đã chẳng còn.   Mà thư sinh ta chiêu vào ở rể lại chính là hoàng tử lưu lạc dân gian, sau khi oan án được rửa sạch, ta cũng trở thành Vương phi.   Tin Cố Hoài Xuyên rơi xuống vực bỏ mạng truyền về Hầu phủ, ta mất hai ngày sắp xếp di vật của hắn.  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Vân Ái

Ta liều mạng cứu Quận vương và thứ muội bị rơi xuống nước.   Nào ngờ vì quần áo ướt sũng, ta lại bị chụp lên đầu cái mũ nhơ bẩn mang tội danh “cố ý câu dẫn, ép cưới để trèo cao”.   Từ ân nhân cứu mạng, ta biến thành kẻ tâm cơ bị cả kinh thành phỉ nhổ.   Ngày đại hôn, Mộ Dung Lệnh đến khăn trùm đầu cũng không vén lên, trong mắt tràn đầy chán ghét:   “Dùng thủ đoạn hạ tiện như vậy để ép ta cưới nàng, bổn Quận vương tuyệt đối sẽ không để nàng sống dễ chịu.”   Vân Nga, người được ta dìu lên bờ, siết chặt khăn tay, vẻ mặt tủi thân:   “Tỷ tỷ tâm cơ thật thâm sâu. Lúc cứu muội thì dứt khoát gọn gàng, vậy mà dưới nước lại cùng Quận vương quấn quýt bên nhau lâu đến thế…”   Ta hết lòng cứu hai mạng người, cuối cùng lại chẳng được lòng bất kỳ ai.   Những sự giày vò trong phủ Quận vương, ta đều đã nếm trải hết.   Mở mắt lần nữa, nhìn hai người đang chìm nổi dưới sông.   Ta dứt khoát rẽ sang một hướng khác.   Ung dung thong thả lên phố, mua một xiên kẹo hồ lô.   Cắn một miếng—   Thật ngọt.

0.0
10 ch
HE
Mị Dao

GIỚI THIỆU:   Thuở thiếu thời, mẫu thân từng đánh cược với Tĩnh Nam Vương phi, thắng được phụ thân.   Từ đó, hai người kết thành mối oán hận.   Khi ấy mẫu thân từng lập lời hứa, sau này sẽ gả con gái sang, coi như bù lại món nợ với bà ấy.   Nào ngờ con trai của Vương phi là Ngụy Tẫn, lại bị què chân, đi đứng khó khăn.   Phụ mẫu nhìn nhau, buồn rầu thở dài.   "Như Nguyệt xinh đẹp thông tuệ, tâm tư lanh lợi, vào Vương phủ còn có thể khéo léo ứng phó."   "Mị Dao vụng về chất phác, tính tình nhạt nhẽo, dung mạo lại giống ta, Vương phi nhìn thấy ắt sẽ chán ghét, gả sang đó cũng chỉ uổng công chịu ấm ức."   Vì vậy, ngày Vương phi đến chọn người, mẫu thân đặc biệt dặn ta mặc bộ váy áo màu tím mà bà ấy ghét nhất.   Nào ngờ, Vương phi lại cứ chọn trúng ta.   Sau khi thành thân, ta hết lòng chăm sóc Ngụy Tẫn, dần dần có được trái tim hắn.   Năm năm bên nhau, tình cảm ngày một sâu đậm, khiến người người ngưỡng mộ.   Mãi đến khi A tỷ hòa ly trở về phủ, ta mới biết năm xưa Ngụy Tẫn vì cứu tỷ ấy mà bị què chân.   A tỷ nhất quyết muốn báo ân, không cầu danh phận, chỉ nguyện ở bên hầu hạ hắn.   Ngụy Tẫn thề với ta, đợi trả hết ân tình sẽ đưa tỷ ấy rời đi.   Nhưng món ân tình này, hắn lại trả mãi đến tận tuổi năm mươi.   Người đời đều biết trong Vương phủ có hai người vợ, chính thất dung mạo bình thường, bình thê lại có sắc đẹp tuyệt trần.   Lúc A tỷ hấp hối, trong mắt tràn đầy không cam lòng:   "Nếu năm đó mẫu thân không bảo muội mặc màu tím mà Vương phi yêu thích nhất, chưa chắc muội đã có thể gả cho hắn."   "Ta cũng chẳng đến mức chỉ mang hư danh bình thê, uổng phí cả một đời."   Lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày Vương phi đến chọn người.   Ta đưa bộ y phục màu tím cho A tỷ, mỉm cười nói:   "A tỷ, bộ y phục này rất hợp với tỷ."  

0.0
11 ch
Ngôn Tình