Năm thứ bảy gả cho Lục Văn Cảnh, hắn giấu ta nuôi một ngoại thất ở phía nam thành.
Khắp kinh thành đều nói Lục đại nhân thanh chính đoan phương, độc sủng thê tử, ngay cả con đường trước cửa hoa lâu hắn cũng chẳng chịu bước qua.
Thế mà hắn lại ôm nữ tử kia trong lòng, cười nói: “Nguyễn Thanh Ngô ư? Nàng ta chỉ xứng thay ta trông coi đống sổ sách chết trong phủ.”
Ta thay hắn giữ gìn gia nghiệp suốt bảy năm, cũng thay hắn trải đường quan lộ suốt bảy năm.
Hắn cho rằng ngày ta rời phủ là ngày ta ra ngoại thành cầu một ngọn đèn bình an cho hắn.
Không, ta đi đốt trụi con đường lên mây của hắn.