Ngày thứ bảy sau khi mẫu thân được an táng, một cỗ kiệu nhỏ kết hoa đỏ được khiêng vào Hứa phủ từ cửa hông.
Kiệu phu còn chưa dừng hẳn, phụ thân ta, Hứa Thanh Sơn, đã vội vàng bước tới vén rèm, khom người đỡ Tô Phù xuống. Một tay ông đỡ eo nàng ta, tay kia cẩn thận che chở cái bụng đã nhô cao. Căn viện mẫu thân vừa mới để trống, vậy mà ông đến cả thời gian chịu tang cũng không chờ nổi, đã đưa ngoại thất về phủ.
Sau lưng Tô Phù còn có một cô nương. Gương mặt trắng trẻo, đường nét có đến năm phần giống phụ thân. Nàng ta níu tay áo Tô Phù, dè dặt nhìn về phía ta.
Ta đứng dưới hành lang, trên người vẫn mặc áo tang bằng vải gai.
Phụ thân ngẩng đầu nhìn thấy ta, thoáng sững người rồi buông tay Tô Phù, bước nhanh tới.
“A Diên…”
“Phụ thân.” Ta cắt ngang lời ông, ánh mắt vượt qua vai ông. “Hai người họ là ai?”