CẬU MỜI CẢ HỌ ĂN TIỆC, RIÊNG BỐ MẸ TÔI BỊ BỎ QUÊN, TÔI KHÓA THẺ PHỤ CỦA MẸ, ĐẾN LÚC THANH TOÁN CẬU ĐỨNG CHẾT LẶNG
Nhà tôi thật thà cả một đời, bố mẹ đã khắc câu “chịu thiệt là phúc” vào tận xương.
Họ hàng nhà ai có việc, họ luôn là người đầu tiên có mặt, góp tiền góp sức chưa bao giờ chần chừ.
Thế nhưng cậu tôi mở tiệc lớn mời cả họ, đến những người họ hàng xa tám đời chẳng mấy liên quan cũng được mời, riêng bố mẹ tôi lại bị “quên” mất.
Tôi không cãi, không làm ầm, chỉ lặng lẽ khóa tấm thẻ phụ đứng tên mẹ, vốn vẫn được dùng để chi trả đủ thứ lặt vặt cho cả đại gia đình.
Tiệc tan, cậu đứng nhìn hóa đơn trên trời suốt mười phút không nhúc nhích. Đến lúc ấy, cả họ mới nhìn rõ rốt cuộc ai mới là người bị họ giẫm dưới chân mà vẫn giữ thể diện cho tất cả.
“Lâm Mặc, cậu con bảo thứ Bảy tuần này mời cả họ ăn ở Phú Xuân Lâu, bố mẹ con có đi không?”