Thiên hạ đều cười ta bạc mệnh, nhưng tất thảy đều là do chính ta lựa chọn.
Sáu năm trước, vào đêm thành thân với hắn, ta đã nói rõ điều kiện với hắn: ta thay hắn chắn những mũi tên sáng tối trong hậu cung, hắn bảo đảm cả nhà ta một đời bình an phú quý.
Còn hài tử và hậu vị?
Hai thứ ấy chẳng khác nào xiềng sắt, ai thích thì cứ việc đeo vào.
Sau khi hắn tắt thở, ta lấy ra di chiếu truyền ngôi có chính tay hắn đề bút, sai người phi ngựa tám trăm dặm cấp tốc đưa đến tay huynh trưởng đang trấn thủ biên quan, trong tay nắm trọng binh.
Tất cả người trong cung đều cho rằng đời này của ta đã đến hồi kết.
Độc chiếm thánh sủng suốt sáu năm, không con không cái, chẳng có hậu vị, ngay cả phong hiệu ra hồn cũng hàn sầm đến mức chẳng đáng nhắc.
Tên thái giám quét dọn trong cung đi ngang trước điện của ta cũng dám hạ giọng xì xào: “Nhìn kìa, vị kia lại đang chép kinh rồi.”
Ta đặt bút xuống, mỉm cười nhìn tên tiểu thái giám đang thập thò ngoài cửa sổ.
Hắn sợ đến mềm nhũn hai chân, quỳ phịch xuống đất.
Ta nói: “Đứng lên đi, nền đất lạnh.”
Bọn họ nào biết, quân cờ đã hạ thì chẳng có chuyện đi lại. Tất cả những gì xảy ra hôm nay, đều là thứ năm xưa chính miệng ta cầu lấy.