Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Tại tiệc mừng sinh nhật, Phò mã dâng tặng ta một bức họa cảnh ta đang cưỡi ngựa phi nước đại. Thế nhưng, bức họa được mở ra lại là một cái mặt trâu đầu lợn xấu xí, dị hợm. Nữ tử trẻ tuổi bưng bức họa khẽ nhếch môi, cao giọng nói: "Không phải rất thực tế sao? Bỏ qua thân phận công chúa của ngươi, ngày ngày phải đối diện với gương mặt th/ối n/át kia, quả là một sự sỉ nh/ục lớn đối với Bùi Giới." Ả chớp chớp đôi mắt to xảo quyệt, chờ đợi xem ta sẽ bẽ bàng, không bước xuống đài được như thế nào. Bùi Giới lại không chút hoang mang, tiến lên thỉnh tội với ta: "Tiên phàm có biệt, Cẩm Vũ vốn nhận sự bái lạy của chúng sinh, không thông hiểu lễ pháp quy củ nhân gian, mong Điện hạ chớ chấp nhặt với nàng." Ta khẽ "ừ" một tiếng, xoay người rút thanh kiếm tùy thân. “Xoẹt” một tiếng lạnh lùng, ch/ặt đ/ứt một cánh tay của ả. "Thế này chẳng phải đã dạy cho ả biết quy củ của bản cung rồi sao?"
Trong buổi phỏng vấn, trước mắt tôi bỗng xuất hiện từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, buồn cười chết mất! Nữ phụ đã chuẩn bị cho buổi phỏng vấn này suốt ba ngày, vậy mà nam chính đến một ánh mắt cũng chẳng thèm dành cho cô ta. Từ đầu đến cuối chỉ chăm chăm nhìn nữ chính bảo bối của chúng ta.】 【Tốt nghiệp trường danh tiếng thì sao chứ? Cuối cùng vẫn thua nữ chính thôi.】 【Nữ phụ đúng là quá chăm chỉ rồi, nào tra tài liệu, nào ghi chép. Làm sao đáng yêu bằng hình tượng sống tùy duyên, không tranh không đoạt của nữ chính được?】 Bình luận càng nói, mắt tôi càng sáng lên. Chăm chỉ à? Tốt quá! Tôi chính là vua cuồng công việc đây! Một cô gái vừa thông minh vừa xuất sắc như thế này... Quả thực chính là mẫu người lý tưởng trong mơ của tôi! Bình luận vẫn tiếp tục chạy: 【Không phải chứ? Sao mẹ chồng cứ nhìn nữ phụ mãi vậy? Chẳng lẽ muốn cô ta làm con dâu sao?】 【Không thể nào! Loại phụ nữ đầy tham vọng thế này, mẹ chồng gặp nhiều rồi, chắc chắn chẳng thích đâu!】 【Nữ phụ ác độc có cần tâm cơ đến thế không? Nhìn cái kiểu lúc nào cũng tranh giành mọi thứ của cô ta kìa, tham vọng lộ rõ trên mặt luôn rồi!】 Tôi cười lạnh trong lòng. Có tham vọng... Từ khi nào lại trở thành một từ mang ý nghĩa tiêu cực vậy?
Hoàng đế băng hà quá sớm, khi tuổi còn trẻ ta đã trở thành Thái hậu. Để hoàng nhi có thể ngồi vững trên ngôi vị, ta không còn cách nào khác ngoài việc dâng mình cho Nhiếp chính vương, cùng hắn trở thành một đôi uyên ương vụng trộm. Về sau, khi hoàng nhi đến tuổi trưởng thành, cuối cùng cũng thu hồi được hoàng quyền. Ta dâng cho Nhiếp chính vương một chén rượu độc, tiễn hắn xuống hoàng tuyền. Nhưng ta không ngờ rằng, hắn cũng đã hạ độc ta. Khi cơn đau hành hạ đến mức ta phun ra máu, hắn ôm chặt lấy ta vào lòng, ghé sát bên tai cười điên cuồng: “Muốn chết thì cùng chết. Chết rồi vừa hay cùng nhau đầu thai.” Máu của chúng ta hòa lẫn vào nhau. Cuối cùng chẳng ai có được kết cục tốt đẹp. Trước lúc chết, trong cơn mơ hồ, ta nghĩ: Đời này làm Thái hậu thật quá đỗi uất ức. Chưa từng có lấy một ngày sống yên ổn. Nếu thật sự có thể đầu thai chuyển kiếp, ta nhất định phải tránh xa hai tên chết yểu kiêm kẻ điên này thật xa. Thế nhưng, ta không được đầu thai. Ngược lại còn trọng sinh trở về đúng ngày yến tiệc trong cung, nơi hoàng thượng ban hôn. Thái tử đang cầm miếng ngọc bội phượng văn duy nhất, định trao cho người mình yêu mến. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta trong chốc lát. Dường như đã hạ quyết tâm muốn trao ngọc bội cho ta. Nhưng ngay giây tiếp theo, ta cúi đầu, khẽ nghiêng người sang một bên, để hắn nhìn rõ người đứng phía sau ta. Là Tống Tú Oánh. Nàng là người đã cùng hắn sống chết có nhau ở kiếp trước. …
Sau một lần nữa bị vị giáo sư lạnh lùng mắng đến mức sụp đổ tâm lý, tôi ra lệnh cho bạn trai quen qua mạng: "Ngày mai đeo kẹp ngực đi làm." Ngày hôm sau, trong giờ học. Giáo sư nhìn bài luận văn của tôi, đôi mày trầm xuống, thần sắc lạnh nhạt: "Nếu còn nộp loại rác rưởi thế này nữa, em tự đi làm thủ tục thôi học đi." Tôi co rúm người lại như một con chim cút. Vô tình ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy dưới chiếc sơ mi trắng phẳng phiu của giáo sư, trên cơ ngực rộng rắn chắc, thấp thoáng nhô lên một hình dạng kỳ lạ. …
Ta gả cho vị công tử mà ta không hề đem lòng yêu mến. Chàng cẩn thận bưng đến món bánh khoai môn nướng mà ta thích nhất ngày thường, chỉ sợ ta có chút gì không vừa ý. Nhìn dáng vẻ rụt rè nơm nớp ấy của chàng, ta không nhịn được buông một tiếng cười lạnh. Ống tay áo gấm rộng vung lên lướt qua đĩa bánh, chiếc mâm ngọc trắng vỡ tan tành trên mặt đất. "Cút." Mùa thu kinh đô đã tới, gió lạnh hiu hắt cũng đã đợi được, thế nhưng vẫn chẳng đợi được chút tin tức nào về chiến sự nơi biên cương. Khóe mắt ta thấy người đàn ông bận lam bào màu nước ngoan ngoãn quay lưng rời đi, giống như vô số lần trước đây. Tính ra, công chúa kinh đô Thác Bạt Ly và bậc kỳ tài tuyệt thế Bạch Viễn Thanh đã thành thân được ba năm rồi. Chàng là bậc kỳ tài danh vọng trong mắt thế nhân, nhưng chưa từng là lang quân như ý của ta.
Từ nhỏ ta đã vô cùng nhút nhát, sợ nhất là chuốc họa vào thân. Phu quân đi du học ở Giang Nam trở về, mang theo một nữ tử tuyệt sắc. Hắn ta đứng trước mặt cả nhà, dõng dạc: “A Tuyết gánh trên vai huyết hải thâm thù, ta phải lật lại bản án cho nàng ấy, dù có phải dốc cạn lực lượng của toàn tộc!” Bà mẫu cảm động gạt nước mắt, khen nhi tử có tình có nghĩa. Ta lúc đó không dám ho he tiếng nào, nhưng đến nửa đêm càng nghĩ càng hoảng sợ, run rẩy bò dậy gõ cửa phòng sách. “Phu quân à.” “Theo luật lệ Đại Lương, che giấu khâm phạm triều đình sẽ bị tru di cửu tộc.” “Dù ngươi không màng tới cái đầu trên cổ, nhưng cha ta chỉ có mỗi một nữ nhi là ta, gia sản vẫn còn chưa tiêu hết.” Phu quân khinh bỉ cười nhạo: “Nữ nhi phụ đạo, hiểu thế nào là đại nghĩa.” Ta thở phào nhẹ nhõm: “Hiểu rồi, vậy ngươi mau viết hưu thư trước đi!”
Định Bắc hầu khải hoàn trở về, phô trương thanh thế nạp một kỹ nữ hoa khôi thanh lâu như ta làm thiếp. Thân tín dưới trướng hắn phẫn nộ quát mắng ta là hồng nhan họa thủy, các nữ quyến chủ mẫu trong hầu phủ lại càng khinh rẻ ta từ tận đáy lòng. Thế nhưng những năm thiên hạ đại loạn ấy, cũng chính ta đã đỡ đao, thử độc thay cho Từ Yến Thanh. Sau khi hắn bị thương hôn mê, ta còn cõng hắn đi suốt hai mươi dặm đường núi, chỉ thiếu chút nữa là chết khát giữa đường. Về sau, Từ Yến Thanh đăng cơ làm đế, luận công ban thưởng. Ta vui mừng khôn xiết, cầu xin một vị trí quý phi, cho rằng cuối cùng cũng đã hết khổ tới ngày hưởng phúc. Nào ngờ hậu cung thâm sâu vô tình. Hoàng hậu vu hãm ta mưu hại hoàng tự, Giang tần bôi nhọ ta tư thông với thị vệ. Từ Yến Thanh từ chỗ chuyện gì cũng bảo vệ ta, tin tưởng ta đến cuối cùng, khi dung nhan ta dần phai tàn, hắn bị lời gièm pha mê hoặc, ban cho ta một chén rượu độc Khiên Cơ. Khi ngũ tạng ta như nứt vỡ, đau đớn tắt thở. Hắn ôm mỹ nhân trong lòng, đến một lần ngoảnh đầu nhìn ta cũng không có. Ta sống lại vào ngày Từ Yến Thanh đăng cơ. Trên điện Kim Loan, đế vương ánh mắt đầy vẻ dịu dàng, hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Ta cúi người dập đầu, trong lòng không còn một tia si niệm nào nữa: “Chỉ cầu bệ hạ ban cho nô tỳ vạn lượng hoàng kim, sau đó… Sau đó xin hãy thả nô tỳ xuất cung!”
- “Tiểu thư, đến giờ xuống sân khấu rồi.” Người hầu đứng ngoài cửa nhẹ giọng nhắc. Tạ Yên ngồi trước gương, đầu ngón tay khẽ vuốt qua chiếc váy dạ hội màu bạc trên người. Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của cô. Cũng là ngày cả giới hào môn Bắc Thành đều có mặt. Dưới tầng một, tiếng nhạc và tiếng trò chuyện vang lên không ngớt. - “Mọi người đều đang đợi cô đó.” Tạ Yên mỉm cười đứng dậy. Cô là thiên kim nhà họ Tạ. Là viên ngọc quý được nâng niu suốt mười tám năm. Ít nhất… cô từng nghĩ như vậy. - “Tạ tiểu thư xuống rồi!” Không biết ai hô lên một tiếng. Toàn bộ hội trường lập tức nhìn về phía cầu thang xoắn ốc. Thiếu nữ trong bộ váy bạc chậm rãi bước xuống, làn váy như ánh sao đổ xuống mặt đất. Ngay cả đám phóng viên cũng liên tục chụp ảnh. “Đẹp thật…” “Không hổ là thiên kim nhà họ Tạ.” “Tôi nghe nói hôm nay Lục thiếu còn muốn công khai đính hôn nữa.” Nghe vậy, vành tai Tạ Yên hơi đỏ lên. Ánh mắt cô vô thức nhìn về phía Lục Trạch. Người đàn ông trẻ tuổi đứng giữa đám đông, mặc vest đen chỉnh tề, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn ở bên cô. Hắn từng nói: - “Sau này anh nhất định sẽ cưới em.” Tạ Yên tin, tin suốt nhiều năm. - “Tới đây.” Lục Trạch đưa tay về phía cô. Tạ Yên vừa định bước xuống bậc cuối cùng thì… ẦM! Cửa lớn hội trường bị đẩy mạnh. Tiếng nhạc đột ngột dừng lại. Một cô gái mặc váy trắng đứng ở cửa, sắc mặt tái nhợt, trong tay cầm một tập tài liệu. Sau lưng cô ta là một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị. Tạ Yên nhìn thấy người đó, đồng tử chợt co lại. Là dì Trương, bảo mẫu từng chăm sóc cô lúc nhỏ. - “Tạ phu nhân…” Cô gái váy trắng run giọng mở miệng. - “Con… con mới là con gái ruột của hai người.”
Mẹ chồng lấy chiếc vòng vàng hồi môn của tôi, rồi thản nhiên quay sang tặng chị dâu làm quà đầy tháng. Chiếc vòng vàng lấp lánh trên cổ tay chị dâu chính là di vật mẹ tôi để lại. Trong bữa tiệc đầy tháng, chị ta vừa cười nói vui vẻ vừa ôm con cho bú. Cổ tay chị ta chỉ khẽ xoay một cái, dòng chữ được khắc bên trong chiếc vòng liền hiện ra trước mắt tôi. Tôi nhìn thấy rất rõ. Chỉ có bốn chữ thôi. “Niệm Niệm yêu con.” Đó là nét chữ mẹ tôi đã tự tay yêu cầu người ta khắc lên. Trước khi qua đời, mẹ đeo chiếc vòng ấy vào tay tôi, giọng yếu đi nhưng vẫn dịu dàng dặn: “Niệm Niệm, sau này mẹ không còn nữa, mỗi lần con nhìn thấy nó, cứ xem như mẹ vẫn đang ở bên cạnh con.” Tôi nhìn chiếc vòng trên tay chị dâu. Rồi chậm rãi quay sang nhìn mẹ chồng. Mẹ chồng đang cười tươi rói với họ hàng, giọng đầy tự hào: “Đây là quà đầy tháng tôi tặng cho con dâu cả đấy. Vàng ròng nguyên chất, đắt lắm chứ chẳng đùa.”
Kiếp trước, vì muốn gả cho Thái tử, ta đã hao tổn biết bao tâm cơ. Ngài thích những nữ tử thanh lãnh như Phật nữ, không vướng bụi trần. Vì thế, ta từ bỏ món điểm tâm ngọt mà mình yêu thích nhất, không ăn thịt cá, ngày ngày chỉ uống sương đọng trên nhụy hoa. Cuối cùng, ta cũng được như nguyện, gả vào Đông cung. Nhưng Thái tử lại nói rằng bản tính ta vốn thô tục thấp kém, có giả vờ thế nào cũng không giống. Cả đời ngài chưa từng sủng hạnh ta lấy một lần, cho đến khi ta tuổi già sức yếu rồi trút hơi thở cuối cùng trong chốn thâm cung lạnh lẽo ấy. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày diễn ra yến tiệc tuyển phi của Thái tử. Ta lập tức gắp ba chiếc bánh cua vừa mới ra lò, nhét đầy cả miệng đến phồng lên. Thoáng thấy Thái tử cau mày qua khóe mắt, ta chẳng buồn để tâm. Ta quay đầu nhìn vị thiếu niên tướng quân bên cạnh vẫn luôn dõi mắt theo đĩa bánh cua. “Ngài có ăn không?” Thiếu niên tướng quân khựng lại, vành tai đỏ bừng: “Ăn.”
GIỚI THIỆU: Phu quân là khuôn phép sống của Lễ bộ. Đêm ta gả cho Bùi Quan Lễ, nước mắt thấm ướt nửa tấm khăn voan. Không phải vì ta không muốn gả, mà vì cả kinh thành đều biết — con người Bùi Quan Lễ này, còn đoan chính hơn cả bài vị trong từ đường. Hắn chưởng quản nghi chế Lễ bộ, tu sửa điển chương quốc triều. Nhà nào thành thân dùng sai biên đậu, hắn có thể ghi nhớ ba năm. Nhà nào làm tang lễ khóc dư một tiếng, hắn có thể viết tấu chương tham tấu đến trước ngự tiền. Ta là một nữ nhi thương hộ Giang Nam, sợ nhất chính là loại người này. Trước khi tiễn ta lên kiệu hoa, mẫu thân nắm lấy tay ta, khóc còn dữ hơn cả ta. “A Ninh, đến Bùi gia rồi, nói ít thôi, cười ít thôi, ăn cũng ít một chút.” Ta hỏi: “Vì sao phải ăn ít?” Mẫu thân ta nghẹn ngào nói: “Quý nữ kinh thành ăn cơm đều như đang vẽ hoa, con một bữa ba bát, dễ lộ vẻ quê mùa.” Ta khựng lại một chút, cảm thấy mối hôn sự này có lẽ còn chưa vào động phòng, ta đã thua ngay ở sức ăn rồi.
Sau một đêm với người đàn ông xa lạ, tôi không may dính bầu. Đang rầu vì không có tiền làm thủ thuật, trước mắt tôi bỗng hiện lên mấy dòng bình luận bay: 【Nam phụ bị yếu tinh trùng. Cặp song thai trong bụng cô gái qua đường này là hai đứa con duy nhất cả đời của nam phụ, tiếc là sắp bị bỏ rồi.】 【Nếu cô gái qua đường này không bỏ cặp song thai đó, khối tài sản nghìn tỷ của nam phụ đã có người thừa kế rồi. Không thì phú quý ngút trời này cũng chẳng đến lượt con của nữ chính đâu, đúng là hồ đồ!】 【Cũng chưa chắc. Lỡ nam phụ bị ngu não, không nhận đứa bé trong bụng cô ta thì sao? Dù biết rồi cũng chưa chắc giữ lại.】 Tôi không thèm khối tài sản nghìn tỷ của anh ta. Nhưng tìm anh ta chia đôi tiền làm thủ thuật chắc không quá đáng đâu nhỉ?
Ta và tỷ tỷ là tỷ muội song sinh. Trong nhà từ trước đến nay luôn nghiêm khắc giữ quy củ trưởng ấu có thứ tự. Từ thuở nhỏ, mọi thứ đều phải để tỷ tỷ chọn trước, phần còn lại mới đến lượt ta. Nhỏ thì một viên kẹo mạch nha, một đĩa điểm tâm, lớn thì vàng bạc châu báu. Chưa từng có ngoại lệ. Năm mười bảy tuổi, Thẩm Trí đột nhiên đến nhà cầu hôn. Lúc ấy ta mới biết, khi mẫu thân mang thai, bà từng cùng Thẩm gia định ra hôn ước từ trong bụng mẹ. Ta vốn cho rằng, theo quy củ trong nhà, mối hôn sự này đương nhiên phải thuộc về tỷ tỷ. Không ngờ huynh trưởng lại khác hẳn mọi ngày. “Thẩm gia tuy hiện nay gia cảnh thanh bần, nhưng Thẩm Trí là người chăm chỉ, có chí tiến thủ.” “A Nguyên gả sang đó, ngày tháng sau này sẽ không tệ.” A Nguyên chính là ta. Kiếp trước, ta nghe theo sự sắp đặt của gia đình mà gả cho Thẩm Trí. Ban đầu, chúng ta cũng từng có một khoảng thời gian phu thê hòa hợp, cầm sắt hòa minh. Nhưng sau khi Thẩm Trí thi đỗ, hắn biết được ta có một người tỷ tỷ song sinh dung mạo còn xinh đẹp hơn mình. Hắn liền cho rằng ta cố ý bám víu hắn để đổi lấy cuộc hôn nhân này, lại cảm thấy Thịnh gia coi thường hắn. Kể từ đó, hắn dùng đủ mọi cách giày vò ta. Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại đúng ngày cả nhà đang bàn chuyện hôn sự. Lần này, ta không còn ngoan ngoãn nghe theo nữa, lập tức lên tiếng phản bác: “Trong nhà từ trước đến nay đều coi trọng trưởng ấu có thứ tự. Mối hôn sự này phải là của tỷ tỷ mới đúng.”
Tôi đã được tái sinh hàng chục lần, và mỗi lần kết thúc của tôi đều là bị gã nam chính yandere cầm tù rồi tra tấn đến chết. Tôi đã phải chịu đựng biết bao lời đồn đại ác ý và sự áp bức từ những kẻ xung quanh, tất cả cũng chỉ vì muốn bảo vệ cho cái gọi là "hạnh phúc" của nữ chính. Thế nhưng, sau khi tôi chết đi, anh ta lại thản nhiên nói một câu: "Tôi không biết." Để đổi lấy sự tha thứ của tất cả mọi người, ngoại trừ tôi, thì thứ duy nhất tôi nhận lại được chỉ là một câu nói: "Đáng đời." Chiếc xe cảnh sát quen thuộc lại đến, nhưng lần này, nó đến để đưa nam chính vào tù và công bố kết quả xét nghiệm huyết thống cho gã cha khốn kiếp của hắn. Nhìn anh trai đang điên cuồng chửi bới tôi, tôi chỉ khẽ cười: "Anh trai à, anh cũng chỉ là kẻ vô dụng mà thôi. Vào tù ngồi một chút, chắc cũng không thành vấn đề gì lớn đâu, nhỉ?"
Ngày linh cữu của Quốc công gia về tới kinh thành, trời đổ mưa phùn lất phất. Ta quỳ trước linh đường, hai đầu gối đã sớm tê dại, chẳng còn chút cảm giác. Khoảng ba ngày trước, kỵ binh báo tang phong trần mệt mỏi chạy về kinh, bẩm rằng Quốc công gia ở ngoài ải Nhạn Môn chẳng may trúng phải tên độc của quân địch, tử trận ngay tại chỗ. Thiên tử xót thương, truy phong làm Thái tử Thái bảo, ban cho thụy hiệu Trung Vũ. Đạo phu thê sâu nặng suốt bảy năm trời, đến cuối cùng thứ ta nhận được lại chỉ là một cỗ quan tài lạnh lẽo cùng một đạo thánh chỉ nghiêm trang. Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào chữ “Điếu" to lớn, thô bạo treo giữa linh đường, các đầu ngón tay âm thầm bấm sâu vào lòng bàn tay. Nhưng giọt nước mắt này rơi xuống, tuyệt nhiên không phải vì đau buồn. Mà là vì căm hận.
Lại một lần nữa trở về đêm ta cởi lớp vải bó ngực trước mặt Thái tử. Hắn vẫy tay với ta như kiếp trước. “Bỉnh Chi, ngươi giúp cô xem thử, vị nữ lang nào có thể làm Thái tử phi của cô?” Kiếp trước, ta ghen đến cực điểm, thẳng thắn với hắn thân phận nữ nhi của mình, như nguyện gả vào Đông cung. Nhưng thứ ta đối mặt, lại là mười năm lạnh nhạt, một đôi nhi nữ cũng đều gọi người khác là mẫu thân. Kiếp này, ta không gả cho hắn nữa. Vì vậy ta chỉ về phía Chương Như Hoa, người sau này hắn sủng ái nhất. “Điện hạ, nàng ấy đi.”
Tôi phát hiện dường như cả nhà đã trọng sinh. Bởi vì tôi cảm thấy gần đây mọi người trở nên cực kì kì lạ. Người chị gái vốn luôn lạnh lùng với tôi đột nhiên nói muốn đưa tôi đi học. Cha mẹ nói muốn mua biệt thự cho tôi, còn nói sẽ để tôi đứng tên. Càng khủng bố hơn chính là, vị hôn thê vốn coi tôi như kẻ thù không đội trời chung lại đột nhiên bày tỏ tình cảm với tôi, nói cô ta thích tôi, còn nói nhất định phải gả cho tôi, nếu không cưới được tôi thì thà ở vậy suốt đời. Tôi:...?!
“Cái thân già vô dụng này, ngày nào cũng dậy từ tinh mơ nấu cơm cho con dâu, làm con dâu không được ngủ yên.” “Tôi vừa bước ra cửa thì đáng bị ngã gãy tay, khỏi phải làm nữa, đỡ làm việc rồi còn khiến người ta chướng mắt!” Lại bắt đầu nữa rồi. Chỉ cần tôi không làm theo ý mẹ chồng, bà sẽ lập tức lôi bản thân ra nguyền rủa, ép tôi không thuận theo cũng không được. Tối qua tôi tăng ca mãi đến hai giờ sáng mới về. Tưởng hôm nay cuối tuần có thể ngủ nướng thêm một chút, tôi còn cố ý dặn mẹ chồng đừng gọi mình dậy. Tôi mò mẫm lấy điện thoại xem giờ, mới sáu giờ rưỡi. Tôi kéo chăn phủ kín đầu, định tranh thủ ngủ thêm một lát. Nhưng tiếng gõ cửa dồn dập đến mức đầu tôi ong ong đau nhức. Tôi bực bội lật người ngồi bật dậy. “Mẹ, đừng gọi nữa, con dậy ngay đây!” “Ừ ừ, thế mới ngoan chứ.” “Đám trẻ các con đúng là chẳng biết giữ gìn sức khỏe gì cả, bữa sáng sao có thể bỏ được!” “Nhanh lên nhé!”
Sau khi ta vừa chào đời, phụ hoàng được thái y trong cung chẩn đoán rằng từ nay sẽ không thể có thêm con nối dõi. Vì muốn bảo vệ giang sơn xã tắc, ông đã đem ta nuôi dưỡng như một vị hoàng tử suốt tròn mười tám năm trời. Sau khi phụ hoàng băng hà, ta thuận theo di mệnh mà đăng cơ, ngồi lên long vị xưng Đế. Triều thần cúi đầu quỳ lạy dưới điện, chư hầu bốn phương đều kính sợ uy nghiêm của ta, bách tính trong thiên hạ ca tụng ta là bậc quân vương thánh minh hiếm có. Duy chỉ có một chuyện, khắp kinh thành này chẳng một ai hay biết. Vị bệ hạ được bọn họ nhắc đến bằng tất cả lòng kính ngưỡng ấy, thật ra lại là một nữ nhân. Hôm nay, ta cải trang vi hành rời cung, ngồi uống trà trong nhã gian của Thái Bình lâu. Không ngờ đích tiểu thư phủ Trấn Quốc Công là Thẩm Phù Châu lại dẫn theo người xông thẳng vào, chỉ vì ả đã nhìn trúng vị trí đẹp nhất nơi này. Ả đưa mắt liếc nhìn ta từ đầu đến chân, thấy dung mạo ta thanh lãnh, liền dùng cán quạt trong tay gõ lên vai ta, giọng đầy khinh miệt. “Nhìn cái gì mà nhìn?” “Mặc nam trang mà chẳng giống nam nhân, mang dung mạo nữ nhân mà cũng chẳng ra dáng nữ nhân.” “Một thứ không nam không nữ như ngươi, cũng xứng ngồi chiếm chỗ của bản tiểu thư hay sao?”
Sáu năm sau khi chia tay, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Nội dung là: [Châu Châu, dạo này sống thế nào rồi? Có phải em đang gặp khó khăn gì không? Nghe nói dạo này em đang đi làm thêm, em có còn nhớ bộ tranh ghép hình anh tặng không? Bên trong có tiền đấy, em cứ dùng đi, anh tự nguyện cho em.] Tôi lật tung góc phòng chứa đồ, nơi phủ một lớp bụi dày, để tìm bộ tranh ghép hình đó. Sau đó, tôi cẩn thận tháo từng mảnh ghép đã hơi ngả vàng theo năm tháng. Đúng như nội dung tin nhắn, bên trong quả nhiên giấu tiền. 13140 tệ, không thừa một đồng, cũng không thiếu một xu. Tôi siết chặt xấp tiền trong tay, lòng không khỏi bàng hoàng. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh chàng thiếu niên ngày ấy, người luôn dành trọn vẹn trái tim và ánh nhìn cho tôi. Thực ra tôi sống rất tốt, cũng chẳng gặp khó khăn gì cả. Chỉ là, nếu có thể làm lại từ đầu, tôi thà rằng không nhận bộ tranh này, và cũng chẳng bao giờ gặp Giang Hoài Tự. Thật sự không cần thiết phải giữ lại số tiền không đúng lúc này.
Ngày Thẩm Như Xuyên rước ta về dinh, hắn từng thề thốt trước linh đài rằng đời này kiếp này sẽ vĩnh viễn không nạp thiếp. Thế nhưng, chưa đầy ba năm sau, hắn đã tâm tâm niệm niệm muốn cưới một nữ nhân khác về làm bình thê. Sau khi bị ta cự tuyệt, hắn đã nảy ra một đ.ộc kế vô cùng tàn nhẫn: hạ đ.ộc ta. Chính tay hắn đã bưng chén rượu đ.ộc ép ta uống cạn. Hắn đứng đó chờ đợi, thần sắc trên mặt dần chuyển từ mong chờ, kích động sang kinh hoàng, không thể tin vào mắt mình... Bởi vì ta vẫn chẳng mảy may hề hấn gì. Ta khẽ mỉm cười, u uất nhìn hắn: "Phu quân, thiếp quên chưa nói với chàng... thiếp vốn không phải là người."
Sợ tôi bám riết không buông, anh ta liền quay đầu đem tôi tặng cho người anh trai quyền cao chức trọng của mình. “Em yên tâm, anh cả của anh bị khiếm thính, lại còn lãnh cảm, hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ.” Tôi nửa tin nửa ngờ. Cho đến khi ngày nào tôi cũng ghé tai anh nói những lời lả lơi đường mật mà lần nào cũng vô tác dụng, tôi mới tin thật. Sau đó, tôi đã kiếm đủ tiền và chuẩn bị bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng đột nhiên, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình. [Buồn cười chết mất, đến nước này rồi mà bé cưng vẫn còn nghĩ đến chuyện bỏ trốn sao?] [Hahaha, đại lão đã nhịn lâu như vậy, biết vợ định trốn chắc phát điên mất thôi.] [Nam chính là kiểu đàn ông âm trầm, chiếm hữu cực hạn đấy, tối nay bé cưng mệt mỏi rồi.] Tay đang dọn hành lý của tôi khựng lại. Ngẩng đầu lên, tôi chạm ngay phải ánh mắt vừa u tối vừa nóng bỏng của anh.
Ta thành thân cùng Vinh Quốc Công thế tử — người vốn nổi danh thanh lãnh, đoan chính nghiêm nghị. Thế nhưng, chàng lại chẳng hề ưa ta. Chỉ bởi ta sinh ra đã mang một gương mặt yêu mị mê hoặc, đôi mắt như chứa cả xuân thủy. Vóc người lại thướt tha, đường cong khêu gợi, dung mạo rõ là cốt cách của bậc "hồng nhan họa thủy". Cứ ngỡ phu thê sẽ mãi tương kính như tân, nào ngờ sau này... Trong căn phòng vốn dĩ nghiêm cẩn thủ lễ của thế tử, đêm đêm lại truyền ra những tiếng kiều mị nũng nịu, khẽ khàng cầu xin tha thứ. Sau khi mây mưa tan dần, ta run rẩy trốn vào góc giường, nghiến răng lên án: "Đã nói là người đoan chính, giữ đúng lễ tiết cơ mà!" Chàng lại đưa tay nắm lấy cổ chân ta, kéo ngược trở lại, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan nào, thêm một lần nữa thôi."
Trong tiệc mừng công, vì muốn bảo vệ Ninh vương mà ta yêu thương, ta chủ động uống cạn một chén rượu độc. Kịch độc cướp đi khả năng sinh con của ta, hoàng đế thấy ta đáng thương, liền ban ta cho Ninh vương làm thê tử. Ninh vương cho ta tôn vị vương phi, nhưng chưa từng cho ta tình yêu. Thành hôn bảy năm, hắn nạp mười hai mỹ thiếp. Dung mạo cử chỉ của mỗi một vị mỹ thiếp đều cực giống vị thứ tỷ mất sớm của ta. Vào đêm sinh thần ba mươi tuổi của ta, Ninh vương say khướt, thở dài bên tai ta: “Ngọc Đào, đời này là ta có lỗi với nàng.” “Nhưng vốn dĩ ta và tỷ tỷ của nàng lưỡng tình tương duyệt, nàng ấy lại treo cổ tự vẫn trong đêm đại hôn của chúng ta, nhất định là vì ta đã phụ nàng ấy!” “Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn làm tỷ phu của nàng.” Đến lúc này ta mới hiểu, hóa ra một mảnh si tâm của mình đã trao nhầm người. Trong lúc vạn niệm thành tro, ta hung hăng đâm cây trâm bạc vào cổ hắn. Rồi lại cười thảm lật đổ giá nến, cùng hắn táng thân trong biển lửa. Mở mắt lần nữa, ta lại trở về buổi tiệc mừng công ấy. Ta từng nghe người trong kinh nói, người chết mang đại oán, có khi sẽ được trời cao cho một lần quay đầu. Không ngờ, cơ hội ấy thật sự rơi xuống đầu ta. Khi Cao công công bưng rượu độc đi đến trước mặt Ninh vương, ta vội cúi đầu xuống, giả vờ như không nhìn thấy gì.