Hôm Tô Tri Vi, trưởng tỷ của ta, khoác áo cưới bước lên kiệu hoa, dân chúng khắp nửa kinh thành gần như đều đổ ra đường để nhìn một lần cho thỏa lòng hiếu kỳ.
Bọn họ không chen nhau đến ấy vì của hồi môn Tô gia chất cao như núi, mà vì bản thân nàng từ lâu đã là một giai thoại không ai trong kinh thành không biết.
Lúc tám tuổi, nàng ngồi trong tộc học, thuận miệng đọc một câu “đời người nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ”, làm lão tiên sinh đang cầm thước cũng kinh ngạc đến mức buông rơi cả vật trong tay.
Năm mười hai tuổi, nàng bắt phòng thu chi trong phủ đổi cách ghi sổ bằng một kiểu chữ số kỳ lạ, còn chê lối ghi ngang dọc chấm phẩy rườm rà quá chậm, sổ sách tốt nhất phải nhìn qua đã hiểu, đỡ phí tâm sức người đọc.
Đến năm mười lăm tuổi, trong buổi yến ngắm hoa, nàng đứng giữa đám phu nhân quý nữ mà nói nữ tử cũng cần đọc sách, cần hiểu lẽ đời, không thể cả đời chỉ quanh quẩn cùng kim chỉ và bốn bức tường hậu viện.
Năm mười bảy tuổi, nàng khước từ hôn sự với đích tử nhà thủ phụ, chỉ để lại một lý do khiến cả kinh thành xôn xao: “Ta không muốn nhắm mắt bước vào một cuộc hôn nhân mù mịt, điều ta cầu là một đời một kiếp chỉ có một đôi người.”
Người trong kinh đều nói nàng hồ đồ đến điên rồi.
Chỉ riêng ta hiểu, nàng chưa từng điên.
Bởi nàng và ta giống nhau, đều là người từ ngàn năm sau lạc đến chốn này.
Chỉ tiếc rằng nàng không hề hay biết, ta cũng mang cùng một bí mật như nàng.