Sống trên đời gần 23 năm, tôi lần đầu thực sự hiểu rõ thế nào là chết xã hội.
Đang nghe lén anh trai nhà hàng xóm được chị hoa khôi tỏ tình, mấy đứa trẻ trâu đằng sau lại xô xô đẩy đẩy, tôi ngoài ý muốn ngã nhào về phía trước, đôi chân còn thành thật đến mức quỳ thẳng trước mặt hai người họ.
Ba mắt nhìn nhau, tôi mặt không biến sắc giơ tay lên chào:
- Hi! Anh chị cứ tiếp tục đi. Em chỉ ngồi nghe và cổ vũ thôi.
Anh hàng xóm nhìn tôi với ánh mắt xấu xa, rồi tiến đến đỡ tay tôi:
- Bé cưng không sao chứ? Ngã có đau lắm không? Bé cưng đừng hiểu lầm mà ghen tuông nhé. Trong lòng anh chỉ có một mình bé cưng thôi à. Lát nữa anh cho em xờ cơ bụng chuộc tội, đừng giận anh nhé.
Tôi đơ người, chị hoa khôi cũng đơ người rồi. Anh trai à, anh đang thoại cái gì mà hoang dại quá vậy.
Đôi mắt tôi sợ hãi phóng ánh nhìn về phía thằng bạn thân đang xách giỏ trái cây cùng bạn gái nó đi đến, đúng lúc nghe thấy câu thoại của anh hàng xóm. Nó trợn mắt, hét lớn:
- Võ Vũ Minh Anh! Tao cần một lời giải thích!
Oan ức quá, chính tôi cũng không biết từ bao giờ mình thành bé cưng của anh ta mà hu hu.