Năm thứ ba nàng làm kế mẫu của ta, ta vẫn chưa từng gọi nàng một tiếng mẫu thân.
Thế nhưng vào đêm thành trì thất thủ, nàng nhét miếng lương khô cuối cùng vào lòng bàn tay ta rồi xoay người khuất giữa biển lửa ngập trời.
Ta vốn vẫn cho rằng sớm muộn gì nàng cũng sẽ bỏ rơi ta.
Nhưng nàng giấu ta và đệ đệ xuống hầm dưới chuồng heo, còn mình cầm đao biến mất giữa những con phố đang cháy rực.
Sau đó, ta và đệ đệ như hai con chó hoang, vật lộn giữa thời loạn suốt nửa năm.
Chúng ta từng trộm cơm thiu người khác ăn thừa, từng ngủ trong đống rơm ngay cạnh người chết.
Cho đến ngày ấy, chúng ta bị một toán tàn binh chặn trên cây cầu gãy.
Khi lưỡi đao lạnh ngắt kề lên cổ, ta nghe thấy tiếng vó ngựa.
Ta quay đầu, nhìn thấy một nữ nhân mặc chiến bào, trong tay cầm thanh trường đao nhuốm máu.